Dám Câu Nương Ta, Cút Ngay – C7


Chương 7. Muốn trốn

Edit: Cá Vây Hồng

“Duyệt Duyệt, cái này hẳn là… cùng chúng ta… không có quan hệ … đi?” Vũ Kiệt cùng Vũ Duyệt nhìn nhau liếc mắt một cái, dè dặt hỏi.

“Cái kia… Bảo bối a… Tuy rằng ta không biết đây rốt cuộc là chuyện tình gì, nhưng ta dám khẳng định, nhất định chúng ta không tránh khỏi có liên quan…” Vũ Duyệt cũng thực không biết nói gì nữa.

Dù sao động tác lùng bắt người lớn như vậy, người phía trên nhất định phải có vai vế không nhỏ, hơn nữa phụ thân con nhà mình còn là một vị Vương gia nha!

Hắn tuyệt đối có quyền lợi này!

“…” Vũ Kiệt nhìn trời, hắn cũng không biết nên nói gì nữa.

“Bảo bối, ta thấy chúng ta vẫn nên rời khỏi nơi này nhanh một chút, bị bọn họ phát hiện, chắc chắn sẽ rất thảm!” Bọn họ hai đấm khó địch bốn tay, ách, nàng thừa nhận phép so sánh này có phần không thỏa đáng. Bất quá, trong trường hợp này bọn họ đúng thật là không có ưu thế .

Hơn nữa, càng đáng buồn là, nàng cư nhiên không có, không có thứ trong truyền thuyết kia —— võ công!

Vì sao trước kia nữ chủ trong tiểu thuyết xuyên qua đều có vận số tốt như vậy? Hoặc là gặp được một vị sư phụ lợi hại, hoặc là chiếm được một cái bí tịch gì đó, cuối cùng đều trở thành một cao nhân võ công cái thế!

Nhưng là, vì sao nàng cái gì đều không có vậy ?

“…” Kỳ thật hắn căn bản là không cần chạy đi? Phụ thân trên danh nghĩa của hắn kia, khẳng định không biết hắn tồn tại, hắn đã làm gì đâu? Bất quá, vì Duyệt Duyệt, hắn nhịn!

Ngay trước khi quan binh đi đến bên người Vũ Duyệt một giây, Vũ Duyệt liền lôi kéo Vũ Kiệt nhanh chóng vọt đến một góc tường, nàng nhất định phải chuồn khỏi ánh mắt của bọn họ, thần không biết quỷ không hay mà biến mất!

“Các ngươi có gặp qua người trong tranh này không?” Vân Dực cầm trong tay bức họa, từng bước từng bước kiểm tra. Bức họa kia nét vẽ thật tốt, làm cho người ta nhìn vào đều cảm thấy nữ tử trong bức họa sống động như thật vậy. Hắn có thể thấy được Vương gia yêu sâu đậm thế nào a.

“Quan gia, không a, chúng ta không có gặp qua vị cô nương này!” Vẫn kiểm tra, nhưng một điểm thu hoạch cũng không có, thật làm cho Vân Dực có chút nhụt chí.

Nhìn mặt trời đã muốn lên tới đỉnh đầu, Vân Dực bất đắc dĩ thở dài một hơi, phải làm sao mà tình được đây.

Cảm thấy cổ họng của mình có hơi khát, Vân Dực thấy được một cái dấu hiệu quen thuộc, do dự một chút, liền đi qua bên kia, nghỉ ngơi một chút cũng tốt, ít nhất cũng phải uống chén nước đã !

“A, quan gia ngài làm sao lại tới đây vậy, mời vào mời vào!” Lão bản nhìn nam tử một thân nhung trang, nhất thời có chút bối rối, nhưng hắn vẫn cố gắng tươi cười, người như vậy đều không thể đắc tội !

“Đại thúc, hồi lâu không thấy, ngươi đã không còn nhận ra ta sao?” Vân Dực nhìn lão bản, trong lòng có chút thở dài, thật không ngờ, đã qua nhiều năm như vậy rồi.

“…Tiểu Vân tử?” Lão bản thanh âm có chút kích động, thật không ngờ tiểu nam oa trước đây, giờ đã lớn như vậy rồi .

“Đại thúc, là ta!” Vân Dực nhẹ nhàng nói.

“Ai nha, mau vào đây, uống chén nước, ngồi một chút cho đỡ nóng!” Tuy rằng thời tiết bây giờ không phải rất nóng, nhưng đã ở bên ngoài lâu như vậy rồi, quả thật cũng có chút khô nóng !

“Vậy thì làm phiền!” Vân Dực cũng không khách khí, liền theo lão bản đi vào.

“Đúng rồi, tiểu Vân tử a, ngươi ở bên ngoài làm cái gì vậy?” Đưa cho Vân Dực một chén trà, lão bản tùy ý hỏi.

“Ai, đại thúc, không nói gạt ngươi, ta hiện tại đang theo hầu Vương gia. Hiện tại đang giúp Vương gia tìm Vương phi đào hôn của hắn!” Vân Dực cũng có chút không rõ, đó là nữ nhân như thế nào mà có thể trốn lợi hại như vậy, làm cho người ta không tìm thấy đâu ?

“Nha, ngươi xem xem, đây là bức họa của Vương phi!” Đem bức họa trong tay đưa cho lão bản, Vân Dực bưng lên một ly trà, uống một hơi cạn sạch.

Lúc lão bản vừa mở bức họa ra, nhất thời chấn động đến sững sờ.

“Làm sao có thể là nàng?” Lão bản thì thào lẩm bẩm.

“Đại thúc, như thế nào? Ngươi biết nàng sao?” Vân Dực đột nhiên giống như bắt được một hy vọng sống, sốt ruột hỏi.

“Thời điểm một tuần trà trước, nàng vẫn còn cầm đồ ở nơi này!” Đúng vậy. Lão bản này chính là người mà Vũ Duyệt đã lừa đảo một phen. Trách không được hắn lại cảm thấy trên người nàng có một khí chất không giống thường nhân, nhưng hắn thật sự không ngờ, nàng cư nhiên là Vương phi!

Thế giới này thật là điên loạn! Hắn chỉ là một tiểu bình dân. Vậy mà cư nhiên cũng có thể nhìn thấy vị Vương phi cao cao tại thượng kia, nghĩ như thế nào, đều cảm thấy là tam sinh hữu hạnh a! ( tam sinh hữu hạnh : nay được hạnh phúc là vì đã tu được ba kiếp)

“Bất quá, thời điểm nàng cầm ngọc trâm, nàng nói là phu quân mình bệnh nặng sắp chết, đổi bạc là muốn chữa bệnh cho phu quân!” Lão bản đột nhiên quát to một tiếng, hắn cư nhiên liền bị đùa giỡn ngu ngốc như vậy !

“…” Vân Dực khóe miệng nhịn không được muốn run rẩy, Vương phi này thật là cường hãn a, không biết nếu Vương gia sau này biết chuyện, sẽ làm ra cái vẻ mặt gì nữa !

Bất quá, nói cách khác, Vương phi thật là ở trong này? Quả nhiên không uổng công hắn đi mòn cả gót giày a!

“Duyệt Duyệt, chúng ta hiện tại phải làm sao bây giờ?” Phía trước quan binh đều đổ vây đám người, bọn họ làm sao có thể đi ra ngoài đây?

“Bảo bối ngoan, nhất định sẽ có biện pháp!” Vũ Duyệt tròng mắt xoay chuyển, lập tức nghĩ tới một chủ ý.

“Con, ủy khuất ngươi một chút nhé !” Vũ Duyệt cười gian nói.

“…” Đây là cái tình huống gì? Vũ Kiệt cảm thấy mẹ mình tuyệt đối là không có ý tốt!

“Ngươi nói ta nghe!” Cho dù trong lòng cảm thấy bất mãn, nhưng chỉ cần có thể trốn thoát khỏi nơi đây, hơn nữa còn không bị phát hiện, như vậy hắn cũng đành nhịn!

“Con, ngươi giả bệnh đi!” Vũ Duyệt cười tủm tỉm nói, nhưng vẻ mặt tươi cười này lại làm cho sống lưng Vũ Kiệt bắt đầu nổi lên một cảm giác lành lạnh.

Giả bệnh thì không có gì, điều hắn quan tâm là, hắn rốt cuộc sẽ bị đối đãi như thế nào đây ?

“Ngươi yên tâm, ta chỉ là dùng son bột nước vẽ loạn lên mặt ngươi một chút thôi !” Vũ Duyệt cực không có lương tâm nói.

“…” Hắn là nam nhân, cư nhiên muốn vẽ loạn lên mặt hắn, đây là muốn cái làm gì?

“Ngoan, hiện tại cũng chỉ có biện pháp này là nhanh nhất thôi, liền ủy khuất ngươi một chút nha!” Vũ Duyệt cũng không quản Vũ Kiệt có  đồng ý hay không, liền trực tiếp đem son bột nước linh tinh gì đó vẽ loạn lên trên khuôn mặt nhỏ bé của Vũ Kiệt.

Bên trái điểm một cái chấm hồng, bên phải điểm một cái chấm hồng, ngày đó khả năng vẽ của nàng cũng đạt tiêu chuẩn a, tuyệt đối là có thể đánh lừa người khác được !

“Tốt lắm!” Hoàn thành xong kiệt tác của mình, Vũ Duyệt lại tùy tiện vẽ loạn lên mặt mình một chút, sau đó ôm Vũ Kiệt vào trong lòng. Hai người cứ như vậy nghênh ngang tiêu sái đi ra ngoài!

Hừ, bọn họ trên người có đậu mùa, xem ai dám tới gần bọn họ nào!

Vũ Duyệt ôm Vũ Kiệt nhẹ nhàng đi qua bên người quan binh, bọn quan binh nhìn mẫu tử hai người trên người có điểm đỏ, đều khiếp đảm tránh né không kịp, làm sao còn có hứng thú đi làm phiền bọn họ?

Vũ Duyệt trong lòng nhịn không được ra dấu “V”, xem ra đã có thể thuận lợi qua ải rồi.

“Người phía trước kia, ngươi dừng lại cho ta!” Một âm thanh quen thuộc từ phía sau truyền đến.

Advertisements
Để lại phản hồi

3 phản hồi

  1. thu

     /  25/06/2012

    hay lắm chị mau post tiếp nha.

    Like

    Phản hồi
  2. ♥Lam Thiên Ngọc♥ ♣Khóc cho một quá khứ♣ ◄Điều không thể quên►

     /  25/06/2012

    tem~~~

    Like

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: