Luyến Ái Vương Phi – C48


Chương 48. Nguyệt chứng Uyên Ương

Một hồi nháo qua đi, trả lại sự yên tĩnh của màn đêm cùng khung cảnh lãng mạn của đôi tình nhân dưới ánh trăng.

Ngồi trong lòng hắn, ngắm nhìn ánh trăng xinh đẹp, ánh sáng từ ngọn đèn hình bông sen tỏa ra mập mờ càng làm cho khung cảnh thêm sinh động. Thật sự nàng không dám nghĩ mình sẽ có được hạnh phúc như ngày hôm nay, trước kia luôn cùng bạn bè trong ký túc mơ mộng, nhưng mọi người cũng biết đó chỉ là mơ mộng, trong thực tế hiện đại hỏi còn có tình yêu chân thực như thế? Hỏi còn có tình yêu lãng mạn như thế?

“Vu, ta thật hạnh phúc, rất hạnh phúc. Cảm ơn chàng đã vì ta mà chịu nhiều ủy khuất như vậy.”

Giọng nói ngọt ngào, ấm áp chứa chan tình cảm của nàng khẽ vang lên, rơi vào tai hắn. Hắn cũng không dám tin đây là sự thật, không dám tin nàng đang yêu kiều xinh đẹp trong lòng hắn, nói với hắn nàng đang rất hạnh phúc, có phải không nàng cũng yêu hắn như hắn yêu nàng? Có phải không nàng vĩnh viễn bên hắn? Tầm mắt nhìn ánh trăng sáng lung linh, lại chuyển xuống khuôn mặt xinh đẹp như bức họa hoàn mỹ, hòa cùng ánh sáng nhu mì của ánh trăng lại càng làm cho nàng như mờ ảo làm cho hắn có chút hoảng hốt, tay bất tri bất giác ôm nàng chặt hơn. Cảm nhận được hơi ấm từ người nàng truyền đến, lúc này tâm tình mới dịu đi. Yêu thương nhìn nàng.

“Chỉ cần có nàng, ta không thấy có gì là ủy khuất.”

Giọng nói ba phần ôn nhu, ba phần sủng nịch cộng thêm bốn phần dung túng. Đúng vậy, chỉ cần có nàng hắn cảm thấy dù trả giá thế nào cũng đáng, chỉ cần nàng bên hắn, như vậy liền đủ rồi.

“Chàng thật ngốc.” Nụ cười yêu mị nở trên môi, nhịn không được mà tâm lại dâng lên một cỗ ngọt ngào.

Nhìn nàng yêu mị như thế, tâm không kìm chế được, môi từ từ hạ xuống ngậm lấy cánh hồng khép hờ như đang câu dẫn hắn. Nụ hôn ôn nhu, sủng nịch yêu thương, hắn nguyện ý vì nàng làm tất cả, chỉ cần nàng bên hắn, chỉ cần nàng nở nụ cười với hắn, hắn nguyện ý phụ cả thiên hạ.

Phóng hỏa lôi đài đổi lấy nụ cười giai nhân chính là đây.

Nàng cảm nhận được ôn nhu của hắn cũng không chần chừ đáp lại hắn, yêu thương mút mát đôi môi gợi cảm của hắn. Chết tiệt, nam nhân này cư nhiên lại câu dẫn người như vậy.

Triền miên trôi qua, lúc này hai người mới rời nhau ra, nhưng là hắn vẫn ôm nàng, nàng vẫn ngồi trong lòng hắn.

Nhìn cánh môi hồng hơi sưng, ướt át, đôi mắt mơ màng nhìn hắn thật câu dẫn người ta phạm tội. Nhịn không được mà cúi xuống cắn nhẹ một cái.

Cánh môi bị cắn khẽ đau, nhịn không được trừng mắt với hắn.

“Cũng không phải cẩu, sao lại cắn đau như thế?” cũng không phải đau lắm, chỉ là nàng rất muốn làm nũng với hắn, muốn hưởng sự ôn nhu cùng sủng nịch của hắn.

“Ai mượn nàng câu dẫn người như thế? Nếu không phải muốn giữ cho nàng đến đêm tân hôn, ta thật hận không thể ăn nàng luôn đêm nay.”

“Đáng ghét, chàng còn dám nói như thế, ta không thèm để ý chàng.” Nàng thẹn quá hóa giận, lấy tay đánh nhẹ vào ngực hắn, mắt cũng không nhìn hắn, ngoảnh mặt ra nhìn những ngọn đèn hoa sen kia. Ai muốn câu dẫn chứ? Không phải tại hắn cả sao.

“Là tại ta không tốt, không nên không để ý ta.” Hắn làm bộ ủy khuất, lấy tay hướng mặt nàng nhìn hắn. Nhưng cũng bá đạo lên tiếng,

“Nhớ, không được bày ra bộ dạng này trước mặt nam nhân khác.”

“… cũng không được trước đám người Lệ Ảnh bày ra bộ dạng này.”

Nàng có biết bộ dạng này có biết bao mê người không? Đáng chết, hắn thật hận không thể nhốt nàng trong phòng không cho ai gặp nàng, đám tỷ muội của nàng có ai là không háo sắc? Phải thúc đẩy đám nam nhân vô dụng kia quản chặt nương tử của bọn họ, đừng đến tranh bảo bối với hắn.

“Ha ha ha ha, Vu, Chàng lại đi ghen với tỷ muội của ta? Ha ha ha ha. Chàng thật đáng yêu.” Nàng không nhịn được mà cười vang, hắn cũng không nghĩ xem vì sao nàng có bộ dáng này? Không phải là do hắn sao? Cười chết nàng.

Nhìn nàng cười sảng khoái như vậy hắn cũng không so đo, chỉ cần nàng hạnh phúc là được rồi, nhưng mà không được ai tranh giành nàng với hắn là được.

“Không cười nữa. Vu, chàng làm sao mà có viên kim cương này?”

“Kim cương?” Hắn khó hiểu nhìn nàng? Kim cương là cái gì?

“Chàng không biết? Chính là viên đá quý trên hai chiếc nhẫn này này.” Nàng dơ lên chiếc nhẫn trong tay, hắn không biết sao?

“Đây là kim cương sao? Ta không biết, lần trước đi dẹp loạn vùng biên giới tiếp giáp Đa Đạc quốc, ta tự mình đi do thám tình hình có đến một ngọn núi, ở địa phương xung quanh ngọn núi đó, không có dân cư ở, không biết vì sao những người ở đó trước kia có mắc một chứng bệnh lạ sau đó dần dần chết, những người còn lại sợ hãi mà bỏ đi, từ đó nơi đó trở thành vùng hoang cư, hai bên dân cư hai nước không ai dám đến đó sinh sống. Ta là từ nơi đó nhặt được viên đá này, vì thấy nó vô cùng xinh đẹp mà hấp dẫn ánh mắt khi ở dưới ánh sáng, vì vậy ta đã lấy nó.”

Có lẽ, chứng bệnh kia hẳn là do họ dùng nguồn nước bị kim cương làm nhiễm độc hại.

“Vu, nơi đó có nhiều thứ này không?”

“Có vẻ rất nhiều, vì ngọn núi đó rất lớn, chân núi rộng, vùng đất lại trải dài ta đi mất nửa ngày mới hết vùng đất đó.”

“Vu, Hoàng Thiên Quốc thật giàu có, cư nhiên nhiều kim cương như vậy.”

“Ý nàng là?”

“Đúng vậy, đây là một loại đá quý dùng làm trang sức vô cùng quý giá, ở nơi ta sinh sống, kim cương còn đáng giá hơn vàng bạc nhiều, kim cương gắn liền với nữ nhân đương nhiên không phải là nam nhân không thể mang, nó rất đáng giá, làm trang sức vô cùng đẹp, cũng rất nhiều màu sắc đẹp mắt như: không màu, xanh dương, xanh lá cây, cam, đỏ, tía, hồng, vàng, nâu và cả đen, nó có độ bền rất cao, và vô cùng cứng vì vậy dụng cụ dùng để chế tạo nó hay cắt gọt nó vô cùng đặc biệt. Nói chung là nó vô cùng quý giá.” Nàng cũng chỉ có hiểu biết sơ sơ vậy thôi, vốn là nàng không tìm hiểu nhiều về trang sức.

“Hèn gì các thợ kim hoàn chế tạo nó vô cùng khổ cực, cũng may ta lấy nhiều một chút, không biết họ làm hỏng mấy viên kim cương của ta, toàn là bị màu sắc không được sáng như ban đầu. Ta phải phái Lâm Hằng đi tìm thợ kim hoàn giỏi nhất Hoàng Thiên Quốc này đó.”

“Có một nguồn khai thác kim cương lớn như vậy, chàng nên biết tận dụng.”

“Ta biết, ngày mai ta sẽ nói với hoàng huynh.”

Một hồi trầm lặng, hai người yêu thương nhìn nhau như là để cảm thụ tình cảm cũng như nhịp đập của đối phương, lúc này trái tim họ như cùng một nhịp, trong mắt họ chỉ có đối phương.

“Vu, dù sau này có chuyện gì xảy ra thì chàng nhất định phải tin tưởng ta, nếu không chàng không xứng với ta, đương nhiên ta cũng sẽ tin tưởng chàng.”

“Ta biết, Thần nhi, ta cũng sẽ luôn tin tưởng nàng, nàng cũng hứa dù cho thế nào, dù cho có xảy ra chuyện gì cũng phải luôn bên cạnh ta, được không?”

“Được, ta sẽ luôn bên cạnh chàng.”

Ta cũng mãi bên cạnh nàng dù kiếp này hay kiếp sau, dù cho có chuyện gì xảy ra, ta hứa sẽ luôn bên cạnh bảo hộ nàng, yêu thương nàng, mang hạnh phúc đến cho nàng. Tin tưởng ta.

Vu, chàng là người mà ta yêu nhất mà trải qua hai kiếp ta mới tìm kiếm được, vì vậy ta nguyện tin tưởng chàng, nguyện bên chàng mãi mãi dù cho có chuyện gì. Đừng bao giờ làm ta thất vọng, nếu không… ta sẽ biến mất mãi mãi. Nhưng ta tin chàng không làm ta thất vọng, vì… ta yêu chàng.

Như cảm nhận sự nhiệt thành của đối phương, hai người ôm nhau chặt hơn, tâm tình cũng vì có đối phương mà tốt hơn.

Trong màn đêm yên tĩnh, được soi sáng bởi ánh trăng mờ ảo, cùng ánh đèn hoa sen, một đôi nam nữ lặng lẽ bên nhau, nguyện dùng cả linh hồn và thể xác để yêu nhau, tin tưởng nhau và mang cho nhau hạnh phúc. Ánh trăng như đang mỉm cười như đang chúc phúc cho họ. Và cũng là minh chứng cho tình yêu của họ.

Họ, vĩnh viễn bên nhau, dù cho phía trước có bao nhiêu nguy hiểm chờ đợi, dù cho bao nhiêu gian kế đang chờ đợi họ nhưng giờ phút này họ nguyện buông xuôi tất cả, chỉ đơn giản là hưởng thụ giây phút yên bình khi có nhau.

Tất cả những khó khăn đó, họ sẽ cùng nhau vượt qua, kẻ thù đó họ cũng nguyện cùng nhau đánh bại.

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: