Luyến Ái Vương Phi – C53


Chương 53: Vật họp theo loài

Nghe nhưng lời châm chọc này, nam tử kia ngược lại không nổi giận hay có bất cứ hành động nào, trong mắt lại nổi lên tia hứng thú. Ngồi thẳng người dậy, ánh mắt tà nghễ nhìn xuống dưới, tay ôm quyền hướng các nàng mà nói,

“Giờ thì ta đã hiểu thế nào là vật họp theo loài, đa tạ các vị đã chỉ điểm.”

“Ngươi…” Tử Linh, Lệ Ảnh tức giận đang định phản bác, lại không biết phải nói thế nào cho bõ tức.

“Nhị tỷ, tứ muội sao lại tức giận rồi, ruồi muỗi vo ve chúng ta không cùng chủng loại đương nhiên sẽ bị nó chích hút máu, không nên kích động kẻo mà tự hại thân.”

Nói đoạn lại nhìn lên nam tử kia anh mắt cũng tà nghễ ngạo mạn không kém, vân đạm phong khinh mà mở miệng, nhưng là không phải nói với nam tử kia mà là nói với Tử Linh và Lệ Ảnh.

“Huống chi, người ta sùng bái mình, ví mình như Long Phụng, như những thần thú cực phẩm, địa vị cao quý. Ha ha, hai người không thích sao?”

Cuồng vọng, đây chính là tiếng lòng của tất cả mọi người trong lâu.

Đây chính là nương tử bảo bối của hắn, vẫn luôn cuồng vọng như thế, bất quá hắn thích.

Không ai có thể đấu khẩu với nàng được, nếu không muốn nghẹn khuất thì nên biết lấy lui làm tiến.

“Vị cô nương này có phải hay không còn chưa tỉnh ngủ?”

“Ồ, nguyên lai vị công tử đây rất thích ngủ ngày nha, không tốt không tốt, dậy sớm, tập thể dục buổi sáng rất tốt cho sức khỏe, giúp cho tinh thần minh mẫn, đặc biệt vitamin D trong ánh nắng sớm rất tốt cho làn da của vị công tử đây, như vậy hiệu quả về sau sẽ cao hơn, không thất thủ như bây giờ.”

Ai có thể nói cho bọn họ biết cái gì mà tập thể dục buổi sáng rồi vitamin D trong ánh nắng mặt trời là cái gì được không?

Thật cay nghiệt, tuyệt đối là cay nghiệt.

Trong mắt mỹ nam tử kia không có một tia dao động, nhưng ánh mắt lại thêm thâm trầm đánh giá Tuyết Thần.

“Đa tạ cô nương chỉ giáo, lúc đầu ta còn có tia nghi ngờ, nhưng bây giờ thì ta hoàn toàn tin cô nương, nhận thức bản lĩnh của cô nương, ta làm sao có thể nghi ngờ được, ta sẽ hảo hảo mà học theo.”

Nam nhân tốt lắm miệng lưỡi rất sắc bén.

“Vị công tử này không nên cảm kích tam muội ta như thế, cũng không cần để bụng, nàng ấy vốn thiên bẩm có tính thích cái đẹp, nhìn thấy cái gì xấu mắt là thật tâm góp ý ngay, lại không để ý chỉ có một số người mới thích nghe những lời góp ý thật tâm đó, mặc dù đó cũng là tốt cho người ta, làm người ta đẹp lên, bất quá… có một số người lại không thích cái đẹp, công tử nói thế có đúng không?” Tử Giao nãy giờ im lặng rốt cuộc đã lên tiếng. Rồi lại quay sang Tuyết Thần mà dạy bảo,

“Tam muội, từ nay về sau nên biết phân biệt một chút, không nên bạ ai cũng góp ý, vẫn biết muội là thiên tài bẩm sinh nhưng bớt nói những lời làm người ta không hiểu đi, chúng ta hiểu không có nghĩa là người khác cũng sẽ.”

“Dạ, đại tỷ.” Tuyết Thần rất nhu thuận gật đầu. Đại tỷ nàng thật giỏi nha, cũng đã biết “con hát mẹ khen hay” rồi.

“Vị cô nương kia không cần khách khí như vậy, ta cũng không trách vị tiểu muội muội này.”

Vị tiểu muội muội này? Mụ nội nó, dám mắng ta nhỏ tuổi không thèm chấp sao? Đã thế đừng trách ta. Hừ, đã thua lại còn cố vớt vát mặt mũi, ta đây không cho đó.

“Nàng ấy là Tiêu Vu phu nhân.”

Chỉ một câu cũng có sức nặng hơn tất cả những gì nàng định phản bác, khẳng định mọi suy luận của mọi người. Nàng chính xác là Tiêu Vu phu nhân.

Nhất thời nam tử kia khuôn mặt đanh lại, híp mắt nhìn hắn. Đánh giá hắn một lượt.

Nam tử kia là ai? Đơn giản chỉ là Tiêu Vu công tử thôi sao? Tại sao hắn không cảm nhận được hơi thở của hắn ta? Với bản lĩnh của Tiêu Vu công tử thì không đến mức ngay cả một tia hơi thở cũng không cảm nhận được. Cả nữ nhân bên cạnh hắn nữa, bọn họ rốt cuộc còn có thân phận như thế nào? Bọn họ tựa hồ không đơn giản, trong số bọn họ không ai không phải cao thủ giang hồ.

Hắn cũng mơ hồ đánh gia nam tử kia, hắn ta tuyệt không đơn giản.

Trong lúc hai nam nhân đang đánh giá nhau, một tên không biết sống chết lại can đảm mở miệng.

“Mẹ kiếp, dám đánh lão tử? Hôm nay lão tử cho các ngươi biết hậu quả khi động vào người của Từ gia ta.”

Như không cam chịu bị mọi người lãng quên, Từ Văn Trác được Triệu Khinh đỡ lên, một tay ôm ngực, miệng cũng không quên mắng người.

Ánh mắt mọi người phiêu phiêu về phía Từ Văn Trác, trong mắt mọi người cũng không che giấu tia chán ghét.

“Xem ra “kẻ yếu” có bộ dạng như thế này.” Tuyết Thần ra bộ cảm khái khinh khỉnh nhìn “kẻ yếu”, sau đó lại quay sang Tử Giao, Tử Linh,

“Đại tỷ, nhị tỷ giờ thì muội chân thực biết được thế nào là vật họp theo loài, đúng là muội vẫn còn nông cạn, suốt ngày chỉ có tiếp xúc với những cái cao siêu mà những cái bình dị thế này lại không biết, rồi suốt ngày bị ví với cái gì mà Bạch Hổ, Chu Tước rồi Long Phụng gì đó làm muội quên những khái niệm tầm thường này rồi.”

“Ha ha ha ha ha.”

Không chỉ một tiếng cười mà là đồng loạt cười, Từ Văn Trác là kẻ yếu thật là chuyện đáng cười nhất thiên hạ, lại còn cái gì mà Chu Tước, Bạch Hổ… nàng nói mà mặt không chút xấu hổ, bộ dáng vô cùng chán nản, bộ dáng tự trách này của nàng nhìn thật đáng yêu. Vật họp theo loài cư nhiên dùng cho Từ Văn Trác mới đúng nhất, còn kẻ bênh vực hắn…

“Ngươi được lắm, có giỏi thì nói lại một lần nữa xem.” Triệu Khinh thấy Từ Văn Trác tức giận đến không nói được lời nào, muốn nịnh bờ mà thay Từ Văn Trác chút giận.

“Ta hôm nay sẽ cho ngươi không còn mạng mà ra khỏi đây.”

“Vu, hắn dọa ta, ta sợ nha.” Nép vào lòng hắn, ngước đôi mắt ngây thơ nhìn hắn. Trời ạ, nàng là đang tra tấn hắn sao. Có biết bộ dạng này của nàng có bao nhiêu dụ hoặc không? Nghĩ thật muốn hôn nàng a.

Ý nghĩ vừa tới, đang muốn động thủ thì nàng rất nhanh liền tránh ra khỏi vòng tay hắn. Tiểu tinh linh, đợi sau khi thành thân xem hắn trừng phạt nàng như thế nào.

“Tứ muội, ta nói cho muội nghe một đạo lý nha.”

“Được a, tam tỷ, muội rất hứng thú với các đạo lý của tỷ.” Lệ Ảnh ánh mắt hưng phấn nhìn nàng, giống như sủng vật đang lấy lòng chủ nhân.

“Đúng vậy, tam muội, tỷ cũng muốn nghe, mau nói đi.” Tử Linh cũng chớp chớp mắt nhìn Tuyết Thần thúc giục.

“Trên đời này thật ra tồn tại hai loại người, đó là : người tai thính nhưng thô lỗ, đầu óc ngu muội và người tai có vấn đề. Người thô lỗ là sau khi nghe người khác mắng thì thẳng tay cho đối phương một quyền mà không biết rằng quyền đấm chỉ làm đau tay mình, thỏa mãn hư vinh nhất thời mà không biết còn có nhiều cách khác làm cho đối phương nhục nhã, đau đớn hơn bị ăn đánh. Con người tai có vấn đề… ”

“Người tai có vấn đề thì thực chất là do bộ phận não đình trệ không kịp xử lý các tín hiệu mà tai nhận được truyền đến đại não. Thật ra họ cũng không phải tai có vấn đề mà do não trì độn mà thôi, những người này sau khi nghe mắng còn muốn nghe lại một lần nữa bằng cách nói: ngươi có giỏi thì nói lại lần nữa xem. Thật ra thì không phải họ khen đối phương giỏi, chẳng qua là che dấu khuyết điểm, kéo dài thời gian để xử lý tình huống thôi.”

Ha ha ha ha ha

Ha ha ha ha ha.

Một tràng cười sảng khoái, ngay cả mỹ nam tử lầu hai kia không nhịn được mà bật cười. Cái gì mà: do bộ phận não đình trệ không kịp xử lý các tín hiệu mà tai nhận được truyền đến đại não? Công phu mắng người cũng thật đáng nể. Mặc dù cũng không hoàn toàn hiểu được lời nàng nói, bất quá không tốt đẹp gì, câu đầu không hiểu lắm nhưng những câu sai thì họ hiểu được a.

“Các ngươi… các ngươi giỏi lắm. Nếu đã giỏi như thế thì hãy đối mấy câu đối của đệ nhất tài tử Hoàng Thiên Quốc này đi. Như vậy cũng khiến người ta tâm phục khẩu phục.”

“Nếu ta đối được có phải hay không ta là đệ nhất tài tử của Hoàng Thiên Quốc? Như vậy có phải hay không cả nam nhân các ngươi cũng không bằng? So với để nam nhân kia làm đệ nhất tài tử thì tốt hơn? Hay là thích vì sĩ diện nhất thời mà đánh mất cả danh dự của toàn bộ nam tử hán Hoàng Thiên Quốc?” Lời lẽ sắc bén đanh nhọn cũng làm cho tâm mọi người ở đây trùng xuống, suy nghĩ thiệt hơn. So với để một nữ nhân làm đệ nhất tài tử hay là để Xích Tâm công tử thì hơn đi.

Đang lúc mọi người trầm mặc không biết ai đã nói lên một câu làm mặt tên Từ Văn Trác và Triệu Khinh đang tức giận bỗng hưng phấn hẳn lên.

“Còn có Huyền thiếu chủ và Tiêu Vu công tử mà.”

Nhất thời tiếng nghị luận cũng vang lên làm cho ai kia đen mặt.

“Đúng, đúng.”

“Đúng vậy, Tiêu Vu công tử hãy đối đi.”

“Huyền thiếu chủ đối thử đi a.”

Huyền Kha chết tiệt. Dám đem ta lôi vào cuộc, để xem sau khi về ta trừng trị ngươi như thế nào.

“Huyền thiếu chủ có phải hay không nên vì giai nhân mà hiến chút tài mọn. Cho ta được mở rộng tầm mắt, Vu của ta tài sơ học thiển, chỉ cần mình ta nhận thức là được rồi, không nên làm mọi người mất hứng.” Ánh mắt trêu tức nhìn y, nàng thật sự tức giận, biết nàng không biết văn chương lại còn lôi kéo nàng và Vu vào cuộc, để hôm nay ta xem nhà ngươi “đẹp mặt” cỡ nào.

“Ta…”

“Ta nghe nói Huyền thiếu chủ của Huyền môn trang văn chương thượng thừa, lại hay đi tìm các ‘tài nữ’ thọ giáo, ta tin tài năng của Huyền thiếu chủ.”

“Đúng vậy, Huyền, chàng mau giúp tam tỷ đi, không phải chàng rất hay thọ giáo các ‘tài nữ’ sao?” Lệ Ảnh biết Huyền Kha lại chọc giận tam tỷ vì thế đành hy sinh hắn để giảm bớt tức giận trong lòng tam tỷ, nếu không e rằng ngay cả nàng cũng không yên ổn.

“Ảnh nhi, nàng…” Nhận thấy ánh mắt của Lệ Ảnh như bảo: ‘Chàng hãy cố gắng hy sinh đi, vì bình yên của ta, chàng phải bảo trọng’, y chỉ có thế cười khổ mà thôi. Lại bị biến thành vật hi sinh rồi.

Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. BiBi

     /  26/08/2012

    thanks^^~

    Like

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: