Luyến Ái Vương Phi – C56


Chương 56. Đại Hôn

Mấy ngày trôi qua hôm nay chính là ngày đại hôn của hắn và nàng. Vì để cho phù hợp với nghi thức hôn lễ cùng đón dâu mấy hôm trước nàng đã rọn đến ở hậu viện của Tuyết Nguyệt lâu của Huyền gia. Mặc dù nói là hậu viên nhưng lại là một tòa trang viên hùng tráng rộng rãi không kém Huyền Môn trang, trang viên này cũng có tên là Tuyết Nguyệt trang viên. Vừa sáng sớm nàng đã bị ba vị tỷ muội của mình dựng dậy, mặc dù rất muốn ngủ tiếp nhưng mà không thể, bị mấy “con ong” vo ve bên tai dù cho nàng có ham ngủ thế nào cũng không ngủ yên được.

Sau khi ăn chút điểm tâm sáng, trang điểm và mặc giá y xong cũng là cận giờ đón dâu.

Trong phòng của nàng tại Tuyết Nguyệt trang viên,

“Oa, tam tỷ, tỷ thật xinh đẹp.”

“Tam muội ta vẫn biết là muội xinh đẹp nhưng không nghĩ mặc giá y vào lại mỹ mạo thiên tiên, dung động lòng người như thế. Oa, thật muốn hôn muội một cái.”

“Nhị muội, muội nói gì thế? Để tam muội phu nghe được còn không trừng phạt muội.”

“Đúng đúng, muội quên mất. Nhưng quả thật tam muội rất đẹp mà, đúng không, tứ muội?”

Lệ Ảnh không đáp lời chỉ có cái đầu nhỏ nhắn cứ gật lên gật xuống, hai mắt thì tỏa sáng nhìn chằm chằm Tuyết Thần.

“Tứ muội, muội nhìn gì mà khiếp thế.”

Tuyết Thần nhìn hai mắt phát sáng của Lệ Ảnh mà rùng mình, lại bị mấy người trêu chọc hai má đã trở nên hồng nhuận. Quả thật hôm nay nàng thật xinh đẹp. Giá y đỏ thẫm thêu hình phượng, đường viền tay chỉ vàng cao quý, đầu đội kim quan, cài trâm long phụng, phía trước là đóa mẫu đơn rực rỡ mà cao quý, yểu điệu mà thanh cao. Giờ phút này vì bị trêu chọc mà hai má càng thêm hồng nhuận xinh đẹp một cách lạ thường, không còn vẻ lạnh lùng cao ngạo thường ngày, chỉ còn lại một thiếu nữ đang hồi hộp chờ đến giờ lên kiệu hoa, về bên nam nhân mà mình yêu thương trao trọn cuộc đời. Cuộc đời một nữ nhân, đẹp nhất là lúc mặc giá y lên kiệu hoa.

“Tam muội, ta biết tình cảm của muội và vương gia, nhưng dù sao hắn cũng là sinh ra trong nhà đế vương, nhiều lúc không tránh khỏi thân bất do kỷ, đã là phu thê thì đôi lúc nên hiểu và thông cảm cho hắn, dĩ nhiên ta không đồng ý việc hắn lập thiếp. Chỉ có một số việc vì Hoàng Thiên Quốc mà hắn lơ là muội thì hãy thông cảm cho hắn. Hơn nữa cũng không tránh khỏi việc tranh đấu chốn quan trường, muội hãy bên hắn để phân ưu tất cả, như vậy tình cảm giữa hai người mới bền đẹp, đừng ngang bướng. Tam muội, ta tin muội sẽ hạnh phúc.”

Lý lẽ đơn giản mà thâm tình. Lúc này Tử Giao không gọi Vu Hạo là tam muội phu mà là vương gia để nhắc nhở cho nàng biết hắn không chỉ là Tiêu Vu công tử, không chỉ là phu quân của Tuyết Thần mà hắn còn là một vương gia. Thân phận cao quý, bao nhiêu người ngưỡng mộ, giờ phút này cưới nàng vi phi sẽ không tránh khỏi sự ghen ghét của những nữ nhân trong thiên hạ.

Hơn nữa, chốn quan trường lại làm vương gia một đất nước lớn như Hoàng Thiên Quốc không tránh khỏi giao tranh giữa các nước, tam muội gả cho hắn, cuộc sống sau này cũng không phải dễ dàng. Nàng chỉ hi vọng tam muội hạnh phúc, thoải mái sống, muội ấy thật sự đã chịu nhiều đau khổ rồi. Nhưng số phận an bài, người muội ấy yêu là vương gia, biết làm thế nào. Haizzz, còn nhị muội nữa, người muội ấy yêu chính là bậc cửu ngũ chí tôn đó.

Nghe lời dặn dò thâm tình của đại tỷ, trong lòng nàng không khỏi dâng lên một cỗ cảm xúc không nói nên lời. Ba mẹ, em trai ở hiện đại không thể dự được hôn lễ của nàng, nương cũng đã mất không thể bên nàng chải đầu cho nàng, dặn dò nàng trước lúc lên kiệu hoa. Tất cả những việc đó là đại tỷ cùng các tỷ muội của nàng làm. Nàng tin nương ở trên trời cao có linh thiêng cũng sẽ vui và chúc phúc cho nàng.

Nương, con nhất định sẽ hạnh phúc.

“Đại tỷ, muội biết mình phải làm như thế nào. Cảm ơn tỷ và mọi người rất nhiều. Gặp và quen biết mọi người thật sự muội rất may mắn và hạnh phúc. Đại tỷ, nhị tỷ, tứ muội, ta nhất định sẽ hạnh phúc, mọi người cũng phải hạnh phúc đó.”

“Nha đầu ngốc, quen biết muội chính là niềm vinh hạnh lớn nhất của chúng ta. Chúng ta mới phải cảm ơn muội, cảm ơn muội đã chịu kết giao với chúng ta, không có muội liệu chúng ta có quen biết mà làm tỷ muội thân thiết với nhau thế này không? Tam muội, tất cả chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc. Nhất định.”

“Đại tỷ nói đúng, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc.”

“Tam tỷ, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc. Muội rất vui vì quen biết và được làm tỷ muội với mọi người, hức. Nếu không có mọi người không biết muội phải trưng bày nụ cười giả tạo đến bao giờ, hức. Thật sự muội rất biết ơn mọi người đã chịu làm bằng hữu với muội.”

“Tứ muội, không khóc, ngày vui của tam muội sao có thể khóc được. Phải vui vẻ mà chúc phúc cho muội ấy chứ? Có một muội muội tinh nghịch đáng yêu như muội mới là phúc khí của chúng ta, phải không, đại tỷ, tam muội?”

“Đúng vậy.”

“Đừng nói những lời khách sáo như thế nữa, chúng ta là tỷ muội mà.”

“Đúng vậy, chúng ta là tỷ muội.”

“Đại tiểu thư, kiệu hoa đến rồi, kiệu hoa đến rồi.” tiểu Nguyệt hớt hải chạy vào, nàng là từ mấy hôm trước theo Tuyết Thần đến Tuyết Nguyệt trang viên này hầu hạ nàng chờ ngày tiến vương phủ.

“Tiểu Nguyệt, cũng không phải là đại hồng thủy đến, ngươi hớt hải như thế làm gì?”

“Ách, tứ tiểu thứ, ta… ta chỉ là nóng lòng vào thông báo thôi mà. Phải nhanh chứ, kiệu hoa đến rồi, vương gia cũng đến rồi. Không thể chậm trễ a.”

“Được rồi, tam muội chùm khăn hỉ lên đi. Chúng ta đưa tân nương ra thôi.”

Khăn hỉ đỏ thắm thêu hình loan phụng được chùm lên đầu nàng. Hôm nay chính là ngày đại hôn của nàng và Vu.

Ra đến đại sảnh thì thấy Vu Hạo đang đứng chờ, thấy nàng đi ra vội vàng tiến lại gần cầm tay nàng, đón nàng từ tay tỷ muội nàng. Miệng cười không ngớt. Hôm nay là ngày hôn lễ của hắn và nàng, ngày mà hắn mong đợi bao lâu, sao không mừng cho được.

“Tam muội phu, ta giao tam muội cho ngươi, ta hy vọng ngươi sẽ cả đời đối tốt với muội ấy. Ngươi là một vương gia nhưng ta mong rằng ngươi sẽ không lập thêm thê thiếp, cả đời chỉ có mình muội ấy. Nếu ngươi phản bội muội ấy, mặc kệ ngươi là Huyền vương gia hay Tiêu Vu công tử ta cũng nhất định đòi mạng ngươi.”

Tử Giao giọng nói nghiêm khắc cũng mang theo vài phần lãnh đạm. Mặc dù biết tình cảm của hai người nhưng nàng không thể không nhắc nhở, nàng không thể để tam muội có chút nguy cơ gì.

“Ta sẽ không phản bội nàng ấy, sẽ không làm nàng ấy thương tâm. Cả cuộc đời này chỉ thú mình nàng ấy, sẽ mang lại cho nàng ấy tất cả những hạnh phúc trên thế gian này. Vĩnh viễn không thay đổi.”

“Ta tin lời ngươi. Chúc hai người vĩnh kết đồng tâm, trọn đời hạnh phúc.”

“Chúc tam muội và tam muội phu trăm năm hảo hợp, tương kính như tân.”

“Chúc tam tỷ và tam tỷ phu thiên trường địa cửu, vĩnh kết uyên ương, sớm sinh quý tử, quý nữ. Ha ha ha.”

“Được rồi, giờ lành đến rồi, lên kiệu đi.”

Dắt nàng lên kiệu hoa, sau đó mới uy nghiêm lên ngựa.

“Khởi kiệu.”

Tiếng kèn, tiếng pháo hoa rộn ràng, dọc theo đường đi dân chúng đến xem đông đảo. Phải biết rằng đây là hôn lễ đầu tiên của hoàng thất cũng là vị thân đệ đệ duy nhất của hoàng thượng, lần đầu tiên vị mãnh tướng của Hoàng Thiên Quốc, vị vương gia uy nghiêm là nhân vật sùng bái trong lòng dân chúng Hoàng Thiên Quốc, là niềm ao ước của toàn bộ nữ nhân trong thiên hạ cưới nữ nhân vào nhà, lại lập nàng vi phi. Hôn lễ vô cùng lớn, có hoàng thượng làm chủ hôn, được đặc cách ban thưởng khăn hỉ thêu loan phụng, giá y cũng thêu hình phụng, viền áo thêu chỉ vàng quý giá, đây chính là tiện nghi của bậc mẫu nghi thiên hạ nhưng lại được ban thưởng cho vị tân phi của Huyền vương gia.

Hơn nữa, nhìn vương gia ngày thường uy nghiêm lẫm liệt, chưa một ai được ngắm nhìn dung nhan của vương gia, vậy mà hôm nay lại lộ diện vì tân phi đi đón dâu, nhìn vương gia dịu dàng dắt tân nương lên kiệu hoa, thể hiện vương gia có biết bao nhiêu yêu thương sủng hạnh vương phi. Thật khiến cho người ta ngưỡng mộ.

Tuyết Nguyệt trang viên cũng cách không xa Huyền vương phủ, chưa đầy nửa canh giờ kiệu hoa đã đến nơi.

“Dừng kiệu.”

Vu Hạo từ trên ngựa xuống, tiến đến bên kiệu hoa, đón Tuyết Thần xuống, cõng nàng bước qua chậu than hồng trước cửa phủ tiến vào đại sảnh hôn lễ, phía sau là tiếng pháo hoa tưng bừng cùng tràng nghị luận của dân chúng và đám quan viên nhỏ đứng ở trong đại môn vương phủ nghênh đón. Vì vị vương gia cao cao tại thượng của họ lại hạ mình cõng tân nương bước qua chậu than hồng.

Bước vào đại sảnh quan lễ nghi trong cung cũng được sai xử đến vì hôn lễ của vương gia. Trên vị trí cao đường là vị hoàng thượng, là bậc cửu ngũ chí tôn của Hoàng Thiên Quốc.

“Hôn lễ tiến hành.”

“Nhất bái thiên địa.”

“Nhị bái cao đường.”

“Phu thê giao bái.”

“Lễ thành. Đưa vào động phòng.”

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: