Luyến Ái Vương Phi – C57


Chương 57. Lai giả bất thiện

“Tiêu Vu công tử đại hôn Xích mỗ sao có thể không đến chúc mừng.”

Ngay lúc hai người vừa xoay người đi ra, một bóng người từ ngoài đi vào, đợi khi nhìn rõ nam nhân kia mọi người được một trận cả kinh. Nếu vương gia của họ là tuấn mỹ lãnh khốc, cao ngạo mà uy nghiêm thì nam nhân trước mặt chính là yêu nghiệt. Mỹ mà không ủy, trên mặt luôn là ý cười thản nhiên nhưng lại nhiếp phách hồn người,t rên người lại phảng phất loại hơi thở tà mị khiến cho ai nhìn thấy cũng bị mê muội.

Nhưng như thế chưa đủ, câu nói của hắn mới làm người ta bừng tỉnh.

Tiêu Vu công tử đại hôn, cớ gì lại đến đây?

“Xích Tâm bái kiến hoàng thượng.” Khom người hành lễ, không quỳ như những người khác đã chứng tỏ hắn có bao nhiêu ngạo mạn. Bất quá đã được nghe Tử Linh nói về thân phận của hắn nên Vu Thiên cũng không quá để ý. Giáo chủ Huyết Ảnh thần giáo, Xích Tâm công tử? Cũng khá hiển hách đấy.

“Miễn lễ đi.”

“Tạ hoàng thượng.”

“Tiêu Vu công tử đại hôn, không thông cáo giang hồ sao?”

“Xích Tâm công tử là đến chúc mừng ta sao?”

“Đương nhiên, Tiêu Vu công tử đại hôn, Huyền vương gia của Hoàng Thiên Quốc đại hôn, lẽ nào Xích mỗ lại không nể mặt mà đến.”

“Ồ, vậy sao?”

“Xích Tâm công tử đến đại hôn của chúng ta, chắc không phải đi tay không đấy chứ?” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng cắt ngang cuộc đối thoại đầy mùi thuốc súng của hai nam nhân.

Nhìn về phía nàng, Xích Tâm nở nụ cười hứng thú.

“Tiêu phu nhân quả là nữ trung hào kiệt, sảng khoái thẳng thắn. Xích mỗ sao có thể đến tay không.”

“Đa tạ công tử quá khen, bổn phu nhân ta chờ mong quà đại hôn của Xích Tâm.”

“Đa tạ phu nhân đón nhận. Mang vào.” Câu sau là hắn hướng ra ngoài hô lớn, rất nhanh có hai nam nhân tiến vào trên tay họ là hai câu đối, cung kính đứng trước Xích Tâm.

“Treo lên.”

Rất nhanh hai nam nhân dùng khinh công treo hai câu đối trên hai cây cột to hai bên đại sảnh.

Một bên: Bách niên tình viên mãn, Bạc đầu nghĩa phu thê.

Một bên: Sắc cầm hảo hiệp, Loan phụng hòa minh.

Đều là hai câu đối mừng cho đại hôn của vương gia, tất cả mọi người trong đại sảnh đều tấm tắc. Cũng chỉ có Huyền vương gia của bọn họ mới có mặt mũi được Xích Tâm công tử – Thiên hạ đệ nhất tài tử đề câu đối mừng hỉ sự.

Nhưng Xích Tâm công tử gọi Huyền vương gia là Tiêu Vu công tử, vậy Tiêu Vu công tử thân phận hiển hách kia cũng chính là Huyền Vương gia của bọn họ? Thiên ạ, họ thực điên mất rồi, hai nhân vật hiển hách kia lại chính là một người.

“Không biết Tiêu Vu công tử và Tiêu phu nhân có hài lòng với lễ mọn của Xích mỗ không?”

“Đúng là lễ mọn, nhưng chúng ta cũng không phải là nhỏ mọn, mặc dù phu nhân ta không thích thơ văn. Có điều được Xích Tâm công tử chúc mừng phu thê ta sao có thể chối từ.”

“Lâm, Vũ. Thu.”

Rất nhanh từ bên ngoài hai nam nhân phi thân vào thu hai câu đối.

“Tiêu công tử có thể cho ta phiền phu nhân một chút được không? Ta rất ngưỡng mộ tài văn chương của phu nhân. Ngày đó ở Bắc Vân lâu ba câu đối của phu nhân quả thật làm Xích mỗ hổ thẹn không bằng.”

“Xích Tâm công tử quá khen, phu nhân của ta cũng chỉ là tùy hứng mà thôi.”

Tùy hứng mà thôi? Ngày hôm đó sự việc ở Bắc Vân lâu cũng đã lan truyền khắp Lăng Phong thành, cả các vế đối của Vương phi cũng làm người ta mất ăn mất ngủ, bao nhiêu tài tử cũng không thể đối ra. Vậy mà vương gia chỉ dùng một câu tùy hứng, thật đả kích người.

“Phu nhân học vấn uyên thâm, Xích mộ khâm phục. Chỉ có điều vế đối đã treo 5 năm tại Bắc Vân lâu mà chưa có người giải làm Xích mỗ cũng thật buồn lòng. Hy vọng Tiêu phu nhân có thể cho Xích mộ tí mặt mũi mà đối lại câu đối đó.”

“Như ta đã nói, nếu ai giải được câu đối của ta, ta sẽ đối câu đối của công tử.”

“Phu nhân, Xích mỗ tự nhận tài sơ học thiển không đáp được câu đối của phu nhân, không biết phu nhân có thể cho tại hạ mở rộng tầm mắt được không?”

“Câu đối ta vừa treo được mấy ngày, tự ta đi giải ngay không phải thực mất mặt sao? Như vậy không phải bị giang hồ chê cười ta không có bản lĩnh sợ người khác đối được mà vội vàng đối ngay để khoe tài sao? Ta đây không thích hư vinh.”

“Hơn nữa không phải mục đích của ngươi đến là để mong ta đối câu đối của ngươi sao? Giờ ta vừa nói có mấy câu ngươi lại muốn ‘mở rộng tầm mắt’ nghe ta đối chính câu đối của mình, lập trường tư tưởng của ngươi thật không kiên định, hay nói lòng tham của Xích Tâm công tử sâu không thấy đáy?”

Ngu ngốc, căn bản la bổn vương phi ta không biết đáp án, giải bằng niềm tin à.

Lập trường tư tưởng không kiên định, lòng tham sâu không thấy đáy? Hắn có sao? Nếu không phải hắn vì tò mò không biết nàng có đối được câu đối của hắn hay không, hắn thèm vào mà viết câu đối đến mà chúc mừng. Hừ, đúng là lòng tò mò giết chết bác thợ săn mà.

Vương phi cũng thật lợi hại, chửi mắng người cũng thật văn vẻ mà cũng thật tao nhã, xem ra vương gia cưới được một vương phi thật lợi hại, Hoàng Thiên Quốc cũng có một vương phi lợi hại. Đây chính là tiếng lòng của các quan lại đại thần.

“Phu nhân…”

“Nhưng nể mặt Xích Tâm công tử tặng vế đối mừng đại hôn của chúng ta, ta đây cũng nên đáp lễ. Có điều ta cũng chỉ đáp một vế của công tử, vế còn lại để cho anh tài thiên hạ đi. Không lại nói ta đây tranh giành tiếng thơm.”

Vương phi cũng thật khiêm tốn a.

Nhị đệ muội thật sự không cần tiếng thơm?

Thần muội muội, muội cũng thật kiêu ngạo đi.

Vô sỉ, có mà không biết câu kia thì có, lại còn bày đặt không tranh giành tiếng thơm với anh tài thiên hạ. Tẩu tử cũng thật khéo.

Nhận được ba ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía nàng, nàng cũng không quản, chỉ có điều Vu Hạo lại không thế. Quay lại ban tặng cho họ ánh mắt cảnh cáo làm mấy ai kia lạnh xương sống. Họ cũng không muốn làm chuột bạch cho ai kia thử độc.

“Vậy đa tạ phu nhân.”

“Lôi, Hỏa.”

Rất nhanh có hai người tiến vào mở hai câu đối ra.

“Vu.”

Vu Hạo hiểu ý, dùng tay mở khăn hỉ chùm đầu của nàng. Dù sao cũng là đại hôn, tân lang phải vén khăn hỉ của tân nương, chỉ có điều địa điểm lật khăn hỉ của hai người lại khác người trong thiên hạ mà thôi.

Không ai là không rung động trước dung nhan kiều diễm của tân vương phi, ngay cả Vu Hạo cũng phải thất thần mấy giây. Lúc này hắn hận không thể ôm nàng vào lòng không cho đám háo sắc kia chiêm ngưỡng nàng. Đáng chết, Thần nhi là của hắn a.

Xích Tâm cũng thoáng thất thần. Nàng thật đẹp. Nhưng cũng chỉ có thế mà thôi. Đối với nàng hắn cũng chỉ là hứng thú, không kể hắn đã có người trong lòng, mà sau này hắn chính là sẽ tự tay giết nàng, vậy thì cho nàng ta chơi đùa một chút đi. Hừ.

Vừa nghĩ đến người trong lòng, hắn đưa mắt nhìn khắp đại sảnh nhưng không thấy thân hình của nàng đâu, cũng đúng nàng sao có thể có mặt ở đây được, cố che giấu tia mất mát, hắn rất nhanh lấy lại tinh thần.

Không để ý ánh nhìn của mọi người, nàng đọc lướt qua hai câu đối, sau đó tiến lại gần một câu đối. Nghiên mực, giấy cũng đã được chuẩn bị xong. Ngẫm nghị một chút, nàng đề bút. Rất nhanh câu đối được viết xong.

Vế đối của Xích Tâm là: “Tẩu mã đăng, đăng tẩu mã; Đăng tức, mã dinh tề”. (Đèn kéo ngựa, ngựa kéo đèn; Đèn tắt, ngựa dừng chân).

Nàng đối lại: “Phi kỳ hổ, hổ kỳ phi; Kỳ quyển, hổ tàng nhân”. (Cờ bay hổ, hổ bay cờ; Cờ cuốn, hổ giấu mình).

“Ở đây có hai câu đối, ta tự nhận mình tài sơ học thiển xin được đối câu dễ hơn còn câu đối kia, xin để anh tài thiên hạ.”

Ực. Câu đối dễ hơn? Tài sơ học thiển? Câu kia dễ hơn? Câu đối đầy nghĩa khí mà uy nghiêm, bễ nghễ thế kia mà tài sơ học thiển sao?

“Xích mỗ cam bái hạ phong. Đa tạ phu nhân nể mặt.”

“Không khách khí.”

“Lôi. Thu.”

“Dạ.”

“Như vậy Xích mỗ cũng không phiền hôn lễ của nhị vị. Cáo từ.”

“Không tiễn.” Vu Hạo lãnh đạm, hắn vẫn còn hậm hực vì để mọi người chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nàng. Nàng là của hắn, của riêng hắn.

Rất nhanh thân ảnh của Xích Tâm biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Trong lễ đường vẫn còn tiếng nghị luận về tài văn chương của vương phi. Tin rằng sau ngày hôm nay Vương phi tài sắc vẹn toàn sẽ được truyền khắp Hoàng Thiên Quốc. Còn có tin trấn động giang hồ: Tiêu Vu công tử chính là Huyền Vương gia Hoàng Thiên Quốc.

Cũng không thèm để ý mọi người, hắn vội vàng dắt tay nàng vào động phòng. Sảnh đường lại được nghị luận. Vương gia thật yêu vương phi, không thể chờ được mà vội vàng về động phòng rồi.

Quan lễ nghi cũng hồi phục tinh thần hô to: “Đưa vào động phòng.”

 

Spoil chương sau:

“A, ngươi thấp xuống chút nữa.”

“A, chết tiệt, đau ta.”

“Nàng nhẹ nhàng chút, đau ta.”

“Còn nói a.”

Để lại bình luận

2 phản hồi

  1. Katie

     /  22/06/2014

    Cái spoiler của thím thật là tình thú =)))))))

    Like

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: