Luyến Ái Vương Phi – C62


Chương 62. Hưu thư

“Yên nhi, ai cũng có hạnh phúc của riêng mình, cũng có người dành riêng cho mình. Quan trọng là họ có nhận ra và biết nắm giữ lấy hay không. Vì vậy không nên hoài phí xuân xanh.”

“Nhưng…” Nhưng người mà ta muốn, người mà ta nghĩ là dành cho ta lại không muốn ta, và ta lại không phải dành cho người ấy. Thần nhi, ta chỉ muốn ở bên ngươi, không muốn rời xa ngươi, chỉ cần được ở bên ngươi, nhìn thấy ngươi hạnh phúc là ta mãn nguyện rồi.

“Ta biết ngươi không muốn về vương phủ. Như vậy đi, ta nói Vu nhận ngươi là nghĩa muội, ở trong vương phủ với tư cách là nghĩa muội của vương gia. Thế nào?”

“Ta, có thể sao?”

“Đương nhiên, thật sự ta rất quý ngươi, các tỷ muội của ta cũng thế, hơn nữa ta chỉ không muốn trong vương phủ có bất cứ cơ thiếp nào và Vu cũng thế, nếu ngươi không phải thì dĩ nhiên ngươi có thể ở lại.”

“Đúng vậy, Yên nhi, chỉ cần tam muội thích chúng ta cũng thích.”

“Vậy là lại có thêm một mỹ nhân nữa chơi cùng rồi.”

“Hai muội đừng nháo. Yên nhi, Thần nhi là một người tốt. Yên tâm, mọi người sẽ chiếu cố ngươi.”

“Cảm ơn mọi người.” Sống 16 năm rồi, đây là lần đầu tiên làm cho nàng cảm thấy dung động vì tình thân như thế. Sư phụ rất yêu thương nàng, nhưng lại không chia sẻ với nàng, chỉ dạy nàng cách che dấu cảm xúc, cách ẩn mình nơi đầm rồng hang hổ, và dạy nàng công phu bảo vệ bản thân. Nhưng những người trước mặt này cho nàng cảm nhận được, nàng là một nữ nhân, cũng được mọi người yêu thương, và xứng đáng có hạnh phúc của mình. Dù hạnh phúc đó… nó khác mọi người. Nhưng chỉ như vậy là đủ rồi. Thần nhi đã cho nàng cảm nhận được tình thương, cho nàng biết được trên đời này vẫn còn người quan tâm nàng, bên nàng, cho nàng biết, nàng… không phải một mình.

“Ngoan, không khóc.”

“Đúng vậy, Yên nhi, sau này chúng ta sẽ sống rất vui vẻ. Đi theo tam tỷ sẽ có rất nhiều trò ngoạn.”

Đúng lúc cảm xúc dâng trào thì bóng một nam nhân lao vào kéo theo sau là mấy gã nam nhân nữa cũng tiến vào, nam nhân đi đầu vội vàng kéo Tuyết Thần vào lòng mình, tách hai nữ nhân đang ôm nhau kia.

Tuy bọn họ đã lánh mặt nhưng với công phu của bọn họ dĩ nhiên là có thể nghe thấy được nội dung câu chuyện. Nữ nhân đáng chết, vừa được làm nghĩa muội của hắn, giờ lại còn tranh Thần nhi với hắn. Xúc động làm gì để Thần nhi phải ôm chứ? Thần nhi của hắn chỉ được ôm hắn. Hừ, sau này phải nghĩ cách để nữ nhân kia cách xa Thần nhi của hắn một chút.

Nhận thấy địch ý của hắn, Từ Yên chỉ biết cười khổ. Thần nhi đã là nương tử của hắn. Nhưng không sao, chỉ cần Thần nhi hạnh phúc vui vẻ là được rồi. Chỉ cần hàng ngày được nhìn Thần nhi cười, được bên Thần nhi là nàng đã thấy mãn nguyện rồi. Cả cuộc đời này nàng sẽ nguyện bảo vệ nụ cười của Thần nhi, bảo vệ hạnh phúc của Thần nhi. Bởi đó cũng là hạnh phúc của nàng, niềm vui và nụ cười của nàng cũng là Thân nhi mang lại. Nàng nguyện làm tất cả vì Thần nhi.

“Vu, ngươi làm cái gì vậy?” Nàng khó hiểu nhìn hắn, hắn mắc bệnh thần kinh gì chứ?

“Không gì cả.”

“Ngươi…”

“Tẩu tử, hắn là đang ghen.”

“Còn ghen với một nữ nhân nữa. Ha ha, Thần muội muội, sự cuốn hút của muội cũng mãnh liệt quá đi.”

“Vu?”

“Các ngươi im miệng.” Lừ mắt nhìn hai tên khôn khiếp kia. Các ngươi cứ chế nhạo đi, ta nói Thần nhi không gả các nàng cho các ngươi xem các ngươi còn cười được không. Hừ.

Như hiểu ý của hắn, Huyền Kha và Yến Vĩ cũng không dám ho he gì, ngậm miệng đứng một bên. Thật không hiểu người trên giang hồ nhìn thấy họ lúc này có thất vọng không nữa.

“Thần nhi.”

“Được rồi, ngươi cũng nghe được rồi đó. Nhận Yên nhi làm nghĩa muội để muội ấy ở trong vương phủ. Biết chưa?”

“Đã biết.”

“Yên nhi, từ giờ vương phủ đã là nhà của muội, sau này gọi ta đại tẩu đi, vì muội là nghĩa muội của Vu mà. Sau này tìm được hạnh phúc của mình hãy nói với chúng ta, chúng ta sẽ làm chủ cho muội. Còn nữa, khi nào muội muốn rời vương phủ đi ngao du giang hồ thì hãy cứ đi, nhưng nhớ, đây vẫn là nhà của muội, và chúng ta là người thân của muội.”

“Ân, đại tẩu.” Nụ cười chân thật nhất của nàng 16 năm qua, bao hàm cả hạnh phúc, niềm vui và sự sủng nịch.

“Ngoan.”

“A, tam muội phu chưa đưa hưu thư cho Yên nhi.”

“A, đúng vậy, nhị tỷ không nói muội cũng quên. Tam tỷ phu phải đưa hưu thư mới nhận nghĩa muội được chứ.”

“Lát nữa ta sẽ viết hưu thư, đưa Triệu quản gia mang đến chỗ ngươi.”

“Ân. Đa tạ vương gia”

“Ngươi hiện tại đang ở đâu?”

“Nô tì đang ở Lan Viên.”

“Nô tì cái gì, xưng Yên nhi đi. Còn nữa, không cần gọi hắn vương gia, gọi Hạo ca đi.”

“Ân, Vương… đại tẩu, Hạo ca.”

Hắn quay sang phân phó Triệu quản gia, có một số việc cần phải làm ngay.

“Triệu quản gia.”

“Có lão nô.”

“Hủy bỏ Tứ Hợp Viện của tiểu thiếp đi, sửa thành các viện nhỏ riêng biệt, Đưa Yên muội tạm thời đến ở trong Tuyết Nguyệt Viện, sau khi Tứ Hợp viện sửa xong chọn một viện lớn nhất trang trí tốt một chút, đổi tên thành Yên Vân Cư để Yên muội ở. Biết rõ?”

“Lão nỗ đã biết, lão nô đi làm ngay.”

“Đi đi.”

“Lâm Hằng.”

“Có thuộc hạ.” Bị điểm danh Lâm Hằng vội vàng đi vào, hi vọng vương gia ngàn vạn lần không cần nhớ tội hắn làm gì. Mặc dù mọi chuyện đã được giải quyết nhưng hắn biết với tính cách của vương gia không dễ gì bỏ qua như vậy. Và có vẻ hắn đã đoán đúng.

“Một tháng phụ trách rửa bát đĩa trong vương phủ.”

“Vương gia, thuộc hạ…”

“Ngươi có ý kiến?”

“Dạ, thuộc hạ không dám, thuộc hạ lĩnh hình phạt.” Hức, vương gia thật biến thái, đường đường là nam tử hán đại trượng phu lại đi rửa bát? Thật ủy khuất.

“Ha ha ha, Lâm Hằng, có cần ta cầu tình không? Không phải rửa bát, không phải làm gì cả, chỉ đi theo ta trong vòng một tháng thôi. Coi như làm bảo tiêu đi.”

Nghe lời đề nghị đầy dụ hoặc của nàng, Lâm Hằng mắt sáng lên, nhìn nàng đầy cảm kích. Chỉ mỗi vương phi là tốt nhất, biết cho nỗi khổ tâm của hắn.

“Đa tạ vương phi. Thuộc hạ nguyện chết cũng bảo vệ vương phi an toàn.”

Ngu ngốc, với võ công của nàng mà cần ngươi bảo hộ sao?

Chậc chậc, lại một con cừu lọt lưới.

Ha ha ha, coi như một tháng này không lo bị thử độc rồi.

Đây là nỗi lòng của những người kia, nhưng ai kia không hiểu còn đang đắm chìm trong hạnh phúc vì không phải rửa bát.

“Mọi người sao vậy?” Từ Yên cũng có điều khó hiểu, vì sao mọi người lại tỏ thái độ như thế khi Lâm Hằng chọn theo Thần nhi? Thần nhi rất thiện lương và đáng yêu mà, sao lại vẻ mặt thương tiếc nhìn Lâm Hằng? Kỳ quái.

“Yên nhi, sau này muội sẽ biết.”

“Đúng vậy, Yên nhi. Thật sáng suốt khi muội chọn chung sống hòa bình với Thần nhi.”

“Yên nhi, sau này nếu không phải vạn vạn bất đắc dĩ ngàn vạn lần đứng chọc tam muội.”

Song Tử, Lệ Ảnh ra vẻ trưởng bối hiểu sự đời mà truyền thụ kinh nghiệm cho Từ Yên.

“Gì mà thần bí vậy? Đại tẩu không biến thái vậy chứ?”

“Chính xác, không ngờ mới nói thế mà muội có thể liên tưởng đến từ biến thái được, rất có tố chất.” Tử Giao khuôn mặt tươi cười nhìn Từ Yên. Sau này nàng cũng phải tu luyện để theo các vị muội muội của mình mới được. Không nghĩ đùa cợt một người lại vui như vậy.

Lâm Hằng nhìn đám nữ nhân ngươi một câu ta một câu, còn nữ chính thì không thèm quan tâm chỉ thấy khó hiểu. Vương gia ánh mắt giết người nhìn hắn. Khỏi nói cũng biết vì sao, phải nói vương gia nhà hắn chính là một thùng dấm chua đậm đặc. Còn hai nam nhân thì nhìn hắn với vẻ mặt khinh thường, cùng thương hại. Hắn cũng không có làm sai gì nha.

Đợi sau này hắn hiểu được vì sao mọi người lại nhìn hắn như thế thì cũng đã muộn. Hắn hận ngày trước tại sao không theo mấy tên Dạ, Phong, Vũ mà tìm hiểu vương phi. Chỉ có thể nói hắn là vạn bất hạnh.

Ngày hôm sau, khắp kinh thành truyền nhau tin Huyền vương gia hưu vị Từ phu nhân, nhị tiểu thư thừa tưởng, nhưng không đuổi đi mà nhận làm nghĩa muội giữ lại trong phủ. Nghe nói đây là ý của vương phi, vì vậy mọi người lại thêm tin tưởng vương gia sủng hạnh vương phi tận trời, còn vị vương phi chưa vào cửa mà vương gia đã hưu tất cả cơ thiếp lại làm cho các nữ nhân hâm mộ. Chỉ hi vọng có thể giống vương phi tìm được phu quân sủng mình như vậy.

Ngày hôm sau, Triệu quản gia mang hưu thư đến cho Từ Yên. Trong vòng nửa tháng Yên Vân Cư cũng được sửa sang. Những ngày này Từ Yên luôn đi cùng các nàng nói chuyện, làm hại đấng nam nhân buồn bực không thôi, họ không tìm được thời gian riêng để ở bên nữ nhân của họ để bồi đắp tình cảm, cứ như vậy thì lúc nào họ mới thể cưới các nàng về làm thê chứ? Bi ai a bi ai a.

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: