Luyến Ái Vương Phi | Chương 64


Chương 64. Vu Hạo ăn dấm

“Đại tẩu, hiện đại là ở đâu? Trẻ vị thành niên là ai?” Tâm bình ổn, Từ Yên khuôn mặt đáng yêu nhìn Tuyết Thần.

Nhìn  khuôn mặt đáng yêu của Từ Yên, Tuyết Thần không nhịn được mà nhảy xuống khỏi đùi Vu Hạo, chạy đến ngồi cạnh Từ Yên, véo véo khuôn mặt mịn màng đáng yêu của Từ Yên làm cho khuôn mặt của Vu Hạo một mảnh đen kịt, còn Từ Yên thì khuôn mặt rạng rỡ.

“Thật ra ta là linh hồn xuyên không, ta là người hiện đại, muội có thể coi ta là tá thí hoàn hồn cũng được, dù sao cũng không sai biệt lắm.”

“Thật sao? Có chuyện ly kỳ như vậy sao?”

“Đúng a, ở hiện đại ta chết rồi, ta xuyên về đây a.”

“Thần nhi, trở về, không cần gần gũi Yên muội như thế.” Nhìn hai người ngươi một câu ta một câu thân thiết còn nắm tay nhau làm hắn thật tức chết. Khuôn mặt vì tức giận không có chỗ xả càng trở nên vặn vẹo khó coi.

“Hạo ca, huynh cần gì khó khăn vậy? Muội cũng chỉ là thân thiết với đại tẩu thôi mà. Đại tẩu, Hạo ca ánh mắt như muốn ăn thịt muội.” Nhìn ánh mắt giết người của Vu Hạo, Từ Yên ngược lại không sợ mà càng nép sát vào lòng Tuyết Thần vừa trêu tức nhìn Vu Hạo. Mọi người chỉ cười, cảnh này cũng thường xuyên, chỉ biết Vu Hạo rất hay ăn dấm chua với Từ Yên, cũng không hiểu vì sao, chỉ có mấy đại nam nhân là hiểu được tâm sự kín đáo của Từ Yên, nhưng cũng không ai dám lắm lời, sợ lại bị thê thảm như Lâm Hằng.

Từ Yên rất thích nép vào lòng Tuyết Thần, vòng tay ôm lấy Tuyết Thần, những lúc như vậy nàng có cảm giác, Thần nhi là của nàng. Vu Hạo biết điều đó, nhưng Thần nhi lại không tin hắn.

“Vu, chàng sao có thể có ánh mắt đó?” Mặc dù biết Từ Yên là giả bộ, nhưng nàng vẫn bảo hộ Từ Yên. Phải khó khăn lắm Từ Yên mới vui vẻ được như bây giờ, trên mặt không còn vẻ ưu thương cố hữu, sự trưởng thành trước tuổi kia cũng biến mất, chỉ còn lại vẻ mặt đáng yêu ngây thơ của thiếu nữ tuổi 16. Nàng không muốn muội ấy khổ thêm. Nếu như Vu Hạo nói đúng, nếu như Từ Yên thật sự là lesbian và Từ Yên quả thật “yêu” nàng, nàng cũng không xa lánh Từ Yên. Nàng biết Từ Yên không phải người cố chấp trong tình yêu, nếu không muội ấy cũng không cứ im lặng bên cạnh nàng, nhìn nàng và Vu hạnh phúc mà chỉ mỉm cười thỏa mãn như vậy.

Sẽ có một người dành cho muội ấy, chỉ có điều không phải là nàng, nhưng đến lúc người đó xuất hiện nàng sẽ vẫn bên cạnh muội ấy, bảo hộ muội ấy như bây giờ. Nàng không kỳ thị lesbian, hơn nữa muội ấy là người hiểu chuyện, sẽ không làm nàng thất vọng.

“Ta nào có ý gì, ta không thích nàng và nàng ấy thân nhau như thế a. Ta là phu quân của nàng đó.”

“Vu, chàng đừng ăn dấm với Yên nhi nha. Chúng ta chỉ là “hảo tỷ muội” thôi mà.” Lời nói cho Vu Hạo nghe, cũng là cho Từ Yên nghe.

Từ Yên sao không biết, nàng chỉ đành cười khổ, Thần nhi đã biết rồi sao? Nhưng chỉ cần Thần nhi không ghét bỏ nàng là tốt rồi, nàng cũng không dám mơ mộng xa vời.

“Đúng vậy a, Hạo ca, huynh ăn dấm với cả muội thật xấu hổ. Muội cũng không cướp đại tẩu của huynh.”

“Tốt nhất là vậy. Hừ.” Cũng không thèm nhìn Từ Yên, hắn kéo Tuyết Thần về Lãnh Hiên Viên.

Sau khi về Lãnh Hiên Viên, hắn sàm sỡ khắp thân thể nàng, kích thích dục vọng của nàng. Dưới sự kích tình đầy chuyên nghiệp của hắn nàng cố nén thở dốc.

“A, Vu.. chúng ta..a vừa hôm qua đã… năm lượt…a.”

“Ta… mặc kệ, ta muốn… nàng.” Hắn cũng nén thở dốc, hai tay vội vàng thoát y phục của hắn và nàng.

“A… Vu, chàng bị bệnh thần kinh gì vậy?”

“Ta điên rồi… cứ nhìn thấy nàng và Từ Yên kia thân thiết la ta muốn điên.”

“Chúng ta… là nữ nhân.”

“Ta mặc kệ, ta không thích ánh mắt của nàng ta nhìn nàng.”

Đúng lúc hắn đang muốn đi vào trong cơ thể nàng thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng của Phong.

“Vương gia, thuộc hạ có chuyện bẩm báo.” Ai kia không biết mình sắp lên đoạn đầu đài, vẫn còn đang trong tình trạng hưng phấn khi người khác gặp họa. Nhìn Lâm Hằng mặt mày xanh xao thê thảm, hắn biết tháng qua Lâm Hằng là bị phạt được vương phi “cứu” từ tay vương gia, nhưng không ngờ theo vương phi còn thảm hơn cả đi rửa bát, bị vương phi đem hắn thử dược, khiến Lâm Hằng ăn không ngon, ngủ không yên.

Dục vọng đang lên đến cao trào bị phá ngang, tức giận, khoác xiêm y đi ra ngoài, nhìn hai tên đáng ghét kia, hận không thể thiên đao vạn quả giết chết hai người bọn hắn.

“Tốt nhất là chuyện quan trọng, nếu không thì đừng trách bổn vương vô tình.”

Nhìn trên mặt hắn vẫn còn tức giận nhưng không che dấu ngọn lửa dục vọng trong mắt đang cháy hừng hực làm bọn họ nuốt nước bọt.

Bọn họ… lại phá chuyện tốt của vương gia rồi.

“Lâm Hằng.”

“A, vương gia, thuộc hạ… hôm nay là hết một tháng chịu phạt. Thuộc hạ…”

“Hai tháng rửa bát. Cút.”

“Thuộc hạ cáo lui.” Lủi thủi đi ra khỏi Lãnh Hiên Viên,thật khổ cho hắn mà. Hắn cũng không dám mở mồm nói thêm câu nào, chỉ sợ lúc đó không phải hai tháng mà là bốn tháng mất.

“Phong.”

“Thuộc hạ nhận được tin của Huyết Ảnh thần giáo.”

“Lát nữa tới thư phòng gặp ta. Một tháng rửa bát.”

“A, vương gia, thuộc hạ…”

“Sao? Không vừa lòng? Hay muốn theo vương phi làm bảo tiêu?”

“Không. Thuộc hạ rửa bát.” Theo vương phi làm bảo tiêu? Hay rửa bát một tháng đi, hắn cũng chưa muốn hủy hoại dung nhan của mình a.

“Cút.”

“Thuộc hạ cáo lui.”

Đóng cửa đi vào phòng, trèo lên giường ôm lấy Tuyết Thần vào lòng, hài lòng khi thấy nàng vẫn còn đợi mình.

Thấy hắn tức giận, Tuyết Thần cũng không dám tự ý mặc quần áo, dù sao nam nhân của nàng rất đáng sợ. Nàng cũng không muốn 3 ngày không xuống được giường, cũng không muốn mới đang thu mà đã mặc quần áo mùa đông. Xấu hổ chết nàng.

“Thần, chúng ta tiếp tục.”

Trong phòng một mảnh hoan ái. Mỗ nữ trong lòng oán trách ngày hôm nay bị ăn không dưới chục lần. Thật thê thảm.

Từ buổi trưa cho đến tận tối muộn hắn mới buông tha nàng. Thật không hiểu hắn lấy ở đâu mà nhiều tinh lực như thế? Cũng không thương hương tiếc ngọc, nàng dù gì cũng là nữ nhân “liễu yếu đào tơ” chứ bộ. Nam nhân đáng ghét, hắn rời giường lúc nào nàng cũng không biết. Chỉ biết hắn thì thầm vào tai nàng như ruồi bọ vo ve bên tai. Nàng tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Trở mình tỉnh dậy thấy nàng đã mơ màng ngủ, quả thật hôm nay hắn không biết tiết chế làm nàng mệt chết rồi. Yêu thương đau lòng nhìn nàng mồ hôi mẹ mồ hôi con tiến vào giấc ngủ.

“Ta xin lỗi làm nàng mệt. Nàng ngủ một chút, ta sẽ quay lại ngay.”

Rón rén bước xuống giường mặc y phục rồi tiến đến thư phòng, lúc này Phong đã đợi sẵn ở đó từ bao giờ. Thấy hắn đi vào Phong vội vàng hành lễ rồi bẩm báo tin tức mới nhận được về Huyết Ảnh thần giáo.

“Vương gia, người của chúng ta tra được ở rìa Hải Vân đảo có một thông đạo dẫn đến một cái động rất lớn. Nhìn như không có ai canh giữ nhưng thực chất lại có rất nhiều cao thủ đang ẩn nấp canh giữ. Dạ tự mình đi thăm dò thì phát hiện bên trong chính là nơi Huyết Ảnh thần giáo bày ma trận thuật. Theo tin tức của Dạ khi đi thăm tẩm cung của Huyết Tâm nghe được, bọn chúng đang ra sức rèn luyện một ma trận thuật mới, cũng bắt đầu bắt tay với Đa Đạc và Vũ Phượng quốc chuẩn bị cho lần tấn công rộng khắp trên dải biên giới của Hoàng Thiên Quốc và hai nước kia.”

“Chúng ý định tấn công một lượt?”

“Đúng vậy. Chúng nói phương pháp thăm dò thực lực cổ xưa hiện tại là không cần thiết. Sẽ không ai nghĩ là bọn chúng sẽ ngay từ lần đầu tổng chiến vì vậy nên chúng mới mạo hiểm.”

“Thời gian?”

“Cuối mùa đông này, chỉ còn lại 3 tháng nữa.”

“Ba tháng?”

“Còn một chuyện nữa, theo tin của Huyền thiếu chủ, Huyền Nghi đã dẫn theo Xích Tâm đến Huyền Môn trang. Hắn cùng Lệ tiểu thư tạm thời chưa để lộ việc hai người bọn họ đã biết thân phận thực của Huyết Tâm, nghe nói phu phụ Huyền gia rất thích vị Xích Tâm công tử này.”

“Hết chưa?”

“Vương gia, Huyền thiếu chủ và Lệ tiểu thư đang trên đường đến kinh thành, phu phụ Huyền gia, Huyền Nghi và Xích Tâm cùng đi. Nói là đến dự đại hôn của hai người kia, vì họ tổ chức ở kinh thành.”

“Được rồi, thời gian tới phải cẩn thận. Đại hôn của Huyền Kha chỉ sau đại hôn của Yến Vĩ một ngày, hơn nữa hôn lễ của Yến Vĩ lại được tổ chức ở phân đàn của Nhạn Băng Cung tại Lăng Phong thành. Không thể sơ sót.”

“Thuộc hạ hiểu.”

“Lui đi.”

“Thuộc hạ cáo lui.”

Ngồi trong thư phòng trầm ngâm suy nghĩ thời gian cũng vô tình bước sang giờ sửu (1h sáng), vội vàng tiến về tẩm phòng, hắn muốn ôm Thần nhi cùng ngủ, mọi chuyện tính sau đi.

Để lại bình luận

2 phản hồi

  1. đọc truyện của Lam tỷ trc h mà bây h mới cm đây… hì hì, Lam tỷ thứ lỗi chho tiểu muội nhé. Thật là bó tay cho Hạo ca… phạt rửa bát =))))), bị Tuyết Thần lây bệnh rùi :))

    Like

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: