Luyến Ái Vương Phi | C68


Chương 68. Hỗn chiến

Võ công của Huyết Tâm cũng không phải tầm thường, giao chiến với hai người mà cũng chưa bị rơi vào thế hạ phong. Chỉ có điều hai bên lúc này vẫn chưa ra tuyệt chiêu mà chỉ là thăm dò đối thủ. Vu Hạo đột nhiên thi triển Ngọc tiêu tâm pháp ứng chiến, Ngọc tiêu có thể thổi cũng có thể làm vũ khí như kiếm cũng lợi hại không kém Kiếm Hồn.

Ngọc Tiêu khi là kiếm có Ngọc Tiêu tâm pháp, quỷ dị và sắc bén, linh hoạt mà mạnh mẽ, luôn biết tìm điểm yếu của đối phương mà tấn công, tâm pháp nhu mà thi triển thì lại cương, trong nhu có cương, trong cương có nhu, phối hợp khéo léo cũng thật cương liệt. Khi là một Ngọc Tiêu chân chính, dùng ma công thổi lên những khúc nhạc dành riêng cho Ngọc Tiêu hồn mà tử khúc “Nhiếp tiêu hồn” chính là điểm đáng sợ nhất của Ngọc Tiêu hồn, chính là dùng âm nhạc truy hồn đoạt mệnh, đuổi tận giết tuyệt, đến một cảnh giới chi cực có thể dùng thanh khí mà giết người, cũng có thể lợi dụng mọi thứ xung quanh làm vũ khí sắc bén.

Tuyết Thần thì vẫn sử dụng bộ kiếm pháp Vũ Thần Phi Uyển gồm 56 chiêu thức mà nương nàng sáng tạo. Kiếm pháp như bay như múa, uyển chuyển mà bạo liệt, mỗi một chiêu thức chính là nhất kích tất sát, chỉ cần trúng chiêu không cần hỏi kết quả. Quá biến thái và khủng bố, đặc biệt là khi nó được một người biến thái và tuệ căn như Tuyết Thần sử dụng.

Sau một hồi mãnh chiến người của ma giáo cũng bắt đầu rơi vào thế hạ phong, bên Tuyết Thần cũng đã có sự chuyển biến. Dù Huyết Tâm có cao thủ cỡ nào thì đánh với hai đại cao thủ như Vu Hạo và Tuyết Thần cũng không thể duy trì lâu, một chiêu Tiêu Sát của Ngọc tiêu tâm pháp làm bả vai của Huyết Tâm bị thương, một mảnh áo bị rách làm lộ ra vết thương trên đang chảy máu.

“Tốt lắm. Cuộc chiến bắt đầu. Thánh nữ.” Trong mắt là màu đỏ của sự hưng phấn và thị huyết giết người. Lúc này Huyết Tâm đang rất hưng phấn, hắn chính là vì mình bị thương nên mới hưng phấn như vậy, tâm ma cũng đã nổi dậy.

Huyền Nghi không biết tránh đâu, lúc này nghe thấy Huyết Tâm gọi mới đi ra cùng giúp Huyết Tâm đối chiến.

“Giáo chủ.”

“Tuyết Thần giao cho ngươi, hảo hảo mà phụng bồi.”

“Đa tạ giáo chủ. Lâm Tuyết Thần, ta chờ ngày này rất lâu rồi, hôm nay ta sẽ đòi hết, trả hết tất cả nhục nhã mà ta phải chịu lại cho ngươi.”

Lúc này trong mắt Huyền Nghi chỉ có cừu hận và cừu hận, nhìn thấy cơ hội giết nàng nằm trong tầm tay, nhìn thấy Tuyết Thần là bao nhiêu nhục nhã, bao nhiêu đau khổ trước kia phải chịu đều hiển hiện ra trước mắt che lấp ý trí của ả ta. Ả cũng không biết vì thù hận ngu ngốc này, vì sự đố kỵ và ghen ghét làm mờ mắt mà bị người đời phỉ nhổ.

Tuyết Thần bị Huyền Nghi lôi kéo tách ra khỏi Vu Hạo và Huyết Tâm.

Lúc này bọn Huyền Kha đã giải quyết gần xong sáu đại hộ giáo, những người khác cũng đã giải quyết nhanh gọn đám người Huyết Ảnh thần giáo. Bỗng nhiên một tiếng hét vang lên làm mọi người chú ý,

“Nghi nhi, con làm gì vậy hả? Mau dừng tay.” Chính là Du Tử Hi, bà và phu quân cùng phương trượng và các vị chưởng môn nhân đang đối phó với Huyết Ảnh thần giáo cũng tương đối ổn, mặc dù bị một vết thương nhẹ nơi cánh tay nhưng không có ảnh hưởng gì. Huyết Ảnh thần giáo giáo chúng cũng rất lợi hại, người lại càng ngày càng đông, người của Minh Thần giáo và Huyền Môn trang mặc dù không tồi nhưng nhân lực lại không nhiều như vậy nên hai bên cũng có chút chật vật, một số chưởng môn nhân cũng bị thương nhẹ nên không ảnh hưởng đến sức chiến đấu của mọi người. Lúc này cảm thấy tình hình có chút khả quan nên bao quát xung quanh ai ngờ lại nhìn thấy Huyền Nghi đang đánh nhau kịch liệt với Tuyết Thần làm bà hoảng sợ. Nữ nhi của bà có phải hay không đánh ghen không đúng lúc.

Huyền Mặc cũng theo tầm mắt của bà mà nhìn sang cũng bị dọa cho sợ hãi, phải biết rằng Tiêu Vu có bao nhiêu yêu thương đối với phu nhân hắn vậy mà nữ nhi của ông lại không biết thời thế mà lúc này lại đi đánh nhau với nàng, đối phó với Huyết Ảnh giáo xong hắn không giết nữ nhi của ông mới lạ, mà năng lực của Tiêu Vu công tử…

“Nghi nhi, dừng tay. A…”

“A.”

Vì mải nhìn Huyền Nghi mà trong lúc giao tranh lơ là người của Huyết Ảnh thần giáo túm được thời cơ đánh lén đôi phu phụ Huyền Mặc, Du Tử Di. Hai người mỗi người bị bồi hai nhát kiếm vào bụng và ngực.

Nghe thấy tiếng kêu của phụ mẫu, Huyền Kha cũng để ý quay ra nhìn, thấy cảnh tượng này lại làm y không thở nổi.

“Cha, nương. Hai người không sao chứ?” Vừa đối phó với Huyết Ảnh giáo vừa tiến đến chỗ của hai người, Lệ Ảnh cũng tiến đến bên hai người, đưa hai người đến nơi an toàn, đặt hai người xuống sau đó điểm huyệt cầm máu, nhưng dường như không có hiệu quả lắm. Máu trên người hai người tuy rằng không chảy nhiều như lúc nãy nhưng vẫn không ngừng.

“Kha nhi, Ảnh nhi. M..au mau bảo Nghi nhi d…ừng tay.”

“Cha đừng nói nữa, con đã biết.”

“M…au.”

“Ảnh nhi, ở lại bảo hộ cha nương, ta đi ngăn Huyền Nghi.”

“Được, chàng yên tâm, có ta ở đây.”

Huyền Nghi lúc này cũng đã biết cha nương vì để ý mình mà bị thương. Bao nhiêu lo lắng tích tụ thành thù hận đổ hết lên đầu Tuyết Thần, trong mắt tơ máu càng nổi lên.

“Lâm Tuyết Thần, ngươi cướp Tiêu ca ca của ta, hôm nay vì ngươi mà ta gia nhập Huyết Ảnh thần giáo làm cha nương ta vì ta mà bị thương. Tất cả hôm nay trả lại cho ngươi.”

Ma Thánh Lưỡng Chỉ Hợp, bộ ma pháp dành cho thánh nữ Huyết Ảnh thần giáo. Bộ ma pháp yêu cầu sự nhuần nhuyễn và sự xảo hợp của hai tay, hai tay dùng kiếm như hai sinh mệnh của bản chủ, khi bản chủ và hai ảo mệnh kia đạt đến trình độ tâm thấu, kia sức mạnh cũng không cần phải nói.

Quả thực Huyền Nghi cũng có thể coi là căn cốt võ học. Trong thời gian ngắn như vậy mà đã luyện đến cảnh giới chi cực của Ma Thánh Lưỡng Chỉ Hợp, có lẽ ma căn của nàng rất thích hợp. Đối phó với Huyền Nghi bộ kiếm pháp Vũ Thần Phi Uyển của nàng cũng chỉ có thể nói là phải cố hết sức.

“Tiêu ca ca của ngươi? Cướp? Ngươi cũng thật đánh giá bản thân mình quá cao rồi đó. Vu khi nào là của ngươi? Có cần ta nhắc cho ngươi nhớ chính là Vu muốn giết ngươi, ta mới là người ngăn cản cứu ngươi một mạng. Giờ ngươi lại lấy oán báo ơn. Thật không biết xấu hổ.”

“Ngươi… Được lắm, hôm nay ta xem ngươi còn chạy được không.”

Điên cuồng bạo phát, thị huyết mất lý trí chính là từ ngữ diễn tả tình trạng hiện tại của Huyền Nghi. Hai thanh kiếm trên tay Huyền Nghi như con ma long quấn lấy Tuyết Thần, Vũ Thần Phi Uyển dường như là vô dụng. Trong mắt Tuyết Thần là hưng phấn, là cao ngạo cũng là khinh bỉ.

“Hảo, để xem hôm nay là ta sống hay ngươi chết.” Ngông cuồng, nàng chính là ngông cuồng, nàng… chắc chắn không chết. Chưa giết được Huyết Ảnh thần giáo, chưa sinh cho Vu những hài tử đáng yêu nhất, chưa cùng nhau ngoạn giang hồ, nàng không thể chết.

Đúng lúc này Huyền Kha cũng gia nhập muốn ngăn cản Huyền Nghi, tách hai người ra, nhưng có vẻ như là vô dụng, bị đánh bật ra y chỉ có thể vừa đối phó với người của Huyết Ảnh giáo lao tới vừa la to với Huyền Nghi.

“Nghi nhi, muội dừng tay lại, đừng ngu ngốc như vậy nữa. Quay đầu đi.”

“Đại ca, quay đầu? Muội còn có thể sao? Muội đã mất tất cả, muội còn gì mà quay về?”

“Muội nói gì vậy, còn cha, nương, còn có ta. Chúng ta là gia đình, không phải sao?”

“Gia đình? Cha có nương, luôn biệt lai vô dạng, đại ca thì có Lệ Ảnh của huynh, còn ta có ai? Hạnh phúc của ta cũng mất rồi, quay đầu được gì? Ít ra làm thánh nữ ta còn có giáo chúng cung phụng, có nam nhân phụng bồi, ta còn có thể giết ả tiện nhân này báo thù, ta không có được Tiêu ca ca thì ta cũng không để ai có được. Quay về ta chẳng có gì.”

“Huyền Nghi, muội…” Y không ngờ đây lại là muội muội mà từ nhỏ y yêu thương che chở, muội muội của y khi nào thì trở nên hư vinh, độc ác mà đê tiện như thế?

Tuy rằng vẫn đối thoại nhưng ra tay vẫn hạ độc thủ xuống đối phương, xem ra Huyền Nghi đã hoàn toàn là tâm ma rồi.

“Im miệng, Huynh mau cút đi, ta đã không còn là Huyền Nghi của Huyền Môn trang nữa, giờ ta là Thánh nữ của Huyết Ảnh thần giáo.”

“Nghi nhi, khụ khụ, con không cần nương sao?” Đánh chết Du Tử Hi cũng không ngờ nữ nhi mà mình yêu thương lại trở thành thánh nữ của ma giáo, kẻ thù của toàn võ lâm. Nữ nhi của bà khi nào thì độc ác mà mù quáng như vậy.

“Cha, nương. Nữ nhi bất hiếu, không thể phụng bồi, mong cha, nương tha lỗi.”

Nói xong cũng không thèm để, đánh một trưởng về Huyền Kha làm y bị đánh bật về phía xa, cũng bay về phía Lệ Ảnh.

“Kha nhi.”

“Kha, chàng không sao chứ?”

“Không sao.” Thổ một ngụm huyết, cố gắng chống đỡ bản thân, ngăn cho khí tràng không lưu chuyển lên.

Vứt bỏ thanh kiếm mượn được của ai đó, rút Thần Quang Kiếm thi triển thần quang kiếm pháp ra đối phó với Huyền Nghi. Nàng không tin chỉ bằng một Huyền Nghi mà có thể giết được nàng.

Huyết Tâm và Vu Hạo cũng không bình thường, Vu Hạo cũng đã bắt đầu dùng Kiếm Hồn mà đối phó Huyết Tâm. Cũng lâu rồi bảo bối của hắn chưa lộ diện, hôm nay cho nó chơi đùa một phen.

Chiến mãi cũng thật mệt mỏi, hai canh giờ sau nguyên khí của mọi người cũng bị tiêu hao. Bên võ lâm người bị thương không ít, Huyết Ảnh thần giáo cũng tổn thất không nhẹ. Ảnh Liên các cũng đã đến hỗ trợ.

Tứ đại hộ giáo của Huyết Ảnh thần giáo, bị thương không nhẹ, cảm thấy không đối phó được nữa nên luôn tránh né bốn người kia, hai đại hộ giáo giao chiến với Huyền Kha và Lệ Ảnh không biết đã rút lui đi đâu. Vì thế Song Tử, Yến Vĩ vừa đánh vừa lo lắng cho Tuyết Thần, chỉ riêng Lạc Thiếu Phàm vẫn không nói.

“Đại tỷ, tam muội liệu có ổn không?”

“Yên tâm, muội ấy sẽ ứng phó được.”

“Có cần gọi Thiên đến trợ giúp không?”

“Nhị muội, không nên, hắn là vua một nước, không nên gọi hắn đến đây, nếu gặp nguy hiểm, Hoàng Thiên Quốc sẽ nguy mất.”

“Ân, đã biết, đại tỷ phu.”

Vì tránh cho mọi người mà đặc biệt là Tử Linh, Vu Hạo và Tuyết Thần quyết định không nói cho bọn họ biết việc Vu Thiên trúng độc, dù sao cũng đã có giải dược, mọi chuyện không còn đáng lo ngại nữa.

Mọi người cũng không dám phân tâm, chỉ sợ làm mình bị thương ảnh hưởng đến thế trận.

Bên Vu Hạo và Huyết Tâm thì không nhẹ nhàng được như thế. Huyết Tâm không hổ danh là giáo chủ Huyết Ảnh thần giao, nội công thâm hậu, tuyệt chiêu sát thủ vô cùng thâm hiểm, nếu không phải có Kiếm Hồn, nếu không phải Vu Hạo là một sát thủ thượng cấp e răng sớm đã trở thành oan hồn dưới kiếm của Huyết Tâm.

“Tiêu Vu công tử. Kiếm chủ Kiếm Hồn. Hừ, để xem hôm nay là Kiếm Hồn lợi hại hay Ma Đạo Thệ Huyết Kiếm của ta hơn người.”

“Mơ tưởng.”

Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. ghét con Huyền Nghi quá đi à.>”<, đồ bất hiếu

    Like

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: