Luyến Ái Vương Phi | C76


Chương 76. Tân Sưu thành

Sau gần nửa tháng đi đường, trải qua bao phen giao tranh với thổ phỉ cuối cùng đám người Tuyết Thần cũng đến được Sưu thành, vừa nhìn thấy cổng thành trong lòng Tuyết Thần không khỏi một trận nản trí, nàng không nghĩ nó lại tồi tàn như vậy, đến cả tấm biển ghi hai chữ “Sưu Thành” cũng bị vỡ mất một nửa, nằm xiêu vẹo trên tường thành, cổng thành cũng chẳng có người canh giữ. Đi vào trong thành lại càng uể oải hơn, ăn mày thì la liệt trên đường phố, người gây sự đánh nhau gây mất trật tự trị an thành cũng không thấy quan phủ đến giải quyết, đây là cái tình huống gì?

Đám người tiến thẳng đến phủ huyện nha, đợi nửa ngày mới có một sai nha đi đến, thái độ hách dịch nhìn các nàng, nhưng khi nhìn lại quần áo trên người các nàng thái độ lại thay đổi hẳn, chân chó lại ton hót.

“Các vị cô nương tìm quan phủ có chuyện gì không? Nhìn các vị hình như là người từ nơi khác đến.”

“Đúng vậy, chúng ta từ kinh thành đến, đại nhân nhà các ngươi đâu? Mau gọi hắn ra đây cho ta.” Lệ Ảnh nhìn cảnh tượng ở Sưu thành sớm đã thấy tức nghẹn họng, quan phủ gì mà không thèm quan tâm đến dân chúng, mặc cho dân chúng tự sinh tự diệt như thế? Thấy tên sai nha đến cũng không thèm khách khí, thái độ tức giận thấy rõ.

Vừa nghe đến hai chữ kinh thành, sai nha đã sớm mừng như điên cũng không để ý đến Lệ Ảnh đang tức giận, chạy nhanh vào bẩm báo đại nhân của bọn họ. Cuối cùng triều đình cũng phái người đến cứu tế bọn họ sao? Bọn họ được cứu rồi.

Nhanh chóng chạy vào tìm quan phủ, không lâu sau một trung niên nam tử thân hình mập mạp ục ịch chạy ra, theo sau là một đám sai nha. Vừa nhìn thấy nàng, cảm nhận được cỗ khí tức trên người nàng hắn đã biết người tới thân phận không tầm thương, dù gì hắn cũng làm quan bao nhiêu năm, mặc dù là một quan phủ ở một thành trấn nghèo đói nhưng mắt nhìn người cũng vẫn có.

“Không biết vị cô nương này là ai? Tìm ta có chuyện gì?” Hắn cũng không dám xưng bản quan, đứng trước vị cô nương này hắn luôn cảm thấy bị áp chế.

“Ta là Huyền vương phi, phụng mệnh hoàng thượng đến để giải quyết vấn đề nạn đói ở Sưu thành.” Vừa nói Tuyết Thần vừa giơ lệnh bài mà trước khi đi Vu Thiên đưa cho nàng, hắn nói khi gặp quan phủ thì giơ lệnh bài này ra, đương nhiên nàng cũng hiểu lệnh bài này dùng để làm gì.

Trương Khanh vừa nhìn thấy lệnh bài làm từ vàng, bên trên là hoa văn hình long có khắc một chữ “Huyền”, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

“Hạ quan tham kiến Huyền vương phi.”

“Tham kiến Huyền vương phi.” Đám sai nha thấy hắn như vậy cũng vội vàng quỳ xuống thỉnh an, bọn họ không ngờ lần này triều đình lại phái Huyền vương phi cao cao tại thượng, thân phận hiển hách đến Sưu thành. Phải chăng hoàng thượng rất coi trọng Sưu thành?

“Hạ quan không biết vương phi giá lâm không tiếp đón từ xa, xin vương phi trách tội.”

“Được rồi, đứng lên hết đi, cũng không trách các ngươi, thu xếp chỗ nghỉ ngơi cho chúng ta, ngày mai dẫn chúng ta đi thăm thú các khu vực đất trồng lúa và các ngọn đồi ở Sưu thành.”

“Hạ quan tuân mệnh.” Phân phó người sửa soạn phòng nghỉ cho Tuyết Thần, Tử Giao, Lệ Ảnh xong xuôi, sau đó mới an bài chỗ nghỉ ngơi cho hai mươi thị vệ đi theo bảo vệ đám người Tuyết Thần.

Sáng hôm sau, sau khi ăn điểm tâm bằng bánh bao và chén cháo trắng xong Tuyết Thần dẫn đầu mọi người đi xem xét tình hình.

Lúc Trương Khanh đích thân mang điểm tâm đến, hắn cứ ái ngại, mong nàng thông cảm vì chỉ có bánh bao và cháo trắng tiếp đãi. Thật ra Trương Khanh cũng là vị quan tốt, thanh liêm, thân mình tuy mập mạp nhưng khuôn mặt lại phúc hậu làm cho Tuyết Thần rất có hảo cảm với hắn, trong phủ của hắn cũng không có sơn hào hải vị hay đồ đạc xa hoa gì, mang tiếng quan phủ nhưng cũng chỉ hơn dân chúng là có chén cơm ăn no mà thôi.

Sau khi quan sát khắp các cánh đồng trồng lúa và các ngọn đồi, quả không ngoài dự kiến của nàng, loại đất trồng rất phù hợp trồng chè. Đang đi xem xét quanh một ngọn đồi, đi sâu vào một cánh rừng, gọi là cánh rừng chứ thật ra chỉ là một khoảng đất cây cối rậm rạp trên một ngọn núi nhỏ gần đó, ánh mắt Tuyết Thần bỗng sáng quắc.

“Trương Khanh, sao lại trồng dứa ở đây?”

“Dứa? Ý vương phi là cây độc thơm này?”

“Độc thơm?”

“Đúng vậy, cây này rất thơm, nhưng có người trong làng có lần ăn quả này sau đó không lâu thì có triệu chứng của trúng độc, may mắn chữa kịp thời, vì vậy mọi người không dám ăn loại quả này.”

“Có phải người đó là đang đói lả sau đó chỉ bỏ phần gai đi rồi ăn liên tục nhiều dứa?”

“Đúng vậy, hắn ta là đói lả đã ba ngày, hôm đó lang thang vào khu này thấy được, lúc đầu ăn thấy ngon liền ăn gần chục quả.”

“Nôn mửa ra máu, bụng đau quằn quại giống như đầy bụng cũng giống như đói mà nước miếng cứ ứa ra?”

“Đúng đúng, vương phi, thật sự là như vậy.” Trương Khanh không ngờ vương phi lại biết rõ hiện tượng trúng độc, ngài ấy là thần y sao?

“Tam tỷ biết cây này sao?”

“Biết, ở chỗ ta cây này rất phổ biến, làm hoa quả ăn rất ngon, nó là loại quả có tính mát mùa nóng ăn rất tốt, cũng có thể chế biến các món xào nấu, cũng có thể làm sinh tố hoa quả, hay ép lấy nước uống rất mát, cũng giúp đẹp da.”

“Nhưng mà người kia…”

“Chẳng qua là do hắn đang đói lại ăn nhiều dứa, lại không bỏ phần lõi dứa, cũng không khoét mắt, dứa có tính axit, ăn quá nhiều trong lúc đói dẫn đến xuất huyết dạ dày, dứa tuy tốt nhưng ăn nhiều lại thành hại.”

Tính axit? Xuất huyết dạ dày? Đó là gì? Sao hắn không biết? Thắc mắc thì thắc mắc, cũng chẳng ai thèm để ý hắn, hắn cũng không có can đảm mở miệng hỏi vương phi. Mọi người thường nói, người của hoàng thất hỉ nộ vô thường, hắn vẫn là an phận thì hơn.

“Thật sao? Vậy muội có ý tưởng gì sao?” Tử Giao biết tam muội của nàng lại nghĩ ra ý gì hay ho. Mấy từ ngữ kia nàng cũng nghe quen rồi, nàng hứng thú với các ý tưởng của tam muội hơn.

“Đương nhiên, về muội sẽ nói cho mọi người.”

“Đúng rồi, Trương Khanh, lúc ta đi xem xét tình hình thấy mỗi nhà đều có mảnh đất rất rộng phía sau, nhưng lại để hoang không dùng? Sao thế?”

“Hồi vương phi, căn bản đó là đất không trồng được gì, mọi người cũng không biết nên làm gì với mảnh đất đó nên mới để không như vậy, hạ quan cũng là thúc thủ vô sách.”

“Được rồi, ngươi cũng đừng tự trách, ta đã biết.”

Từ hôm đó Tuyết Thần bắt tay vào cải tạo Sưu thành, người của Huyền Môn trang và Ảnh Liên các lại hóa thân thành các “bác nông dân” chăm chỉ, y theo phương pháp của Tuyết Thần mà làm, những quả đồi thích hợp trồng chè thì trồng chè, những quả đồi thấp hơn thích hợp trồng dứa thì trồng dứa, mùa mưa thì trồng sắn. Riêng đối với các mảnh vườn rộng để không của các nhà dân, nàng còn hướng dẫn người dân xây dựng mô hình VAC, đào ao nuôi cá, xây chuồng nuôi heo lấy thịt, lại làm đất trồng rau theo vụ hay cây ăn quả tự cung cấp lương thực cho người dân trong thành. Dĩ nhiên giống cây trồng vật nuôi là phải vận chuyển từ thành trấn bên cạnh tới.

Ở đây mùa mưa mặc dù nhiều đồi núi dốc, đất cao nhưng lại rất hay ngập úng nhất thời, sau đó nước lại thoát đi đâu mất. Ruộng lúa ở đây lại theo kiểu chỗ cao chỗ thấp, nàng cho “hoạn ruộng” sâu thêm một chút, lấy đất đắp cao bờ sông dẫn nước tránh ngập úng vào ruộng lúa, lại đào các đập giữ nước đảm bảo cung cấp đủ nước trong mùa hạn hán cho vụ mùa, đồng thời đắp bờ vùng, bờ thửa giữ nước cho ruộng lúa.

Ban đầu người dân ở đây còn chưa tín nhiệm, có người còn không dám ăn dứa, nàng còn ở trước mặt mọi người ăn liền hai quả dứa và dĩ nhiên nàng phải ăn no cơm rồi mới dám ăn. Sau đó hướng dẫn mọi người cùng làm công tác cải cách Sưu thành.

Vu Hạo cũng đã giải quyết tận gốc Đa Đạc và Vũ Phượng, thật ra cũng không khó khăn lắm, sau khi hai người tỉnh lại cùng với Loan Phụng thần ưng trong tay, thêm sự thất bại từ trước của các nước nên tất cả cũng đã yên phận, hiện tại hắn thân chinh đi dẹp loạn chẳng qua là lập lại uy thế cho Hoàng Thiên Quốc, vì vậy cũng không trải qua chinh chiến gay gắt lắm. Các nước cũng đã ký kết hiệp ước hữu nghị, hàng năm tiến cúng vật phẩm cho Hoàng Thiên Quốc, giao thương giữa các nước cũng được đãi ngộ hơn nhiều. Mặc dù trước đây các nước không phải hoàn toàn “bế quan tỏa cảng”, nhưng việc giao thương vẫn còn hạn chế và nhiều quy tắc nghiệm ngặt.

Giải quyết xong phản loạn, bình ổn giang sơn, một năm sau Vu Hạo, Yến Vĩ, Huyền Kha cũng theo đến Sưu thành cùng đám người Tuyết Thần.

 

Năm năm sau

 

Sưu thành không còn là Sưu thành của năm năm trước, nơi đây bây giờ vô cùng tấp nập, là một thành trấn đông dân cư, phồn hoa, đô hội. Đây cũng là nơi cung cấp chè tươi lẫn chè khô thượng hạng cho khắp các nơi, cũng là nơi cung cấp thực phẩm cho những thành trì khác, còn có nhiều loại hoa quả tươi ngon, mà đặc trưng là dứa hay còn gọi là quả thơm. Đồng thời cũng thu hút không ít thương nhân từ khắp các quốc gia trên đại lục về đây buôn bán chè khô. Cũng vì thế mà các quán trà, tửu lâu, các khách điếm được mọc lên rầm rộ, nhằm phục vụ cho thương nhân cũng như người từ nơi khác tới thăm vườn quả. Vườn quả này cũng là nàng bày cho người dân đất không thích hợp xây dựng mô hình VAC, tìm tòi trồng các loại quả như táo, lê, xoài, nho, quýt, cam… chăm sóc chu đáo nên rất sai quả, quả nào cũng tươi mọng thơm ngon. Mỗi người chỉ cần mất năm lượng bạc là có thể ăn thoải mái thứ quả mình thích, chỉ là không được phép mang ra khỏi vườn, hái xuống là phải ăn hết, nếu không sẽ bị phạt 50 lượng bạc.

Dân chúng Sưu thành bước sang một trang sử mới với cuộc sống no đủ, giàu có, không còn là Sưu thành đói kém liên miên hàng năm phải nhận lương cứu tế. Trong lòng người dân Sưu thành Huyền vương phi chính là bồ tát tái thế, là ân nhân của cả người dân Sưu thành, phải nói Sưu thành dân số cũng rất đông, cũng không ít người làm thương nhân, vì thế tiếng lành đồn xa, khắp Hoàng Thiên Quốc, khắp đại lục này không ai không biết Huyền vương phi trí tuệ hơn người, thông minh tuyệt đỉnh lại có cặp thần ưng Loan Phụng hộ giá. Nàng bỗng nhiên trở thành thần trong mắt mọi người.

Có thể không biết chiến thần là ai, có thể không biết tự danh của hoàng thượng Hoàng Thiên Quốc là gì, nhưng tuyệt không thể không biết vị bồ tát sống, người đã thay đổi hoàn toàn Sưu thành – Huyền vương phi.

Hai năm trước, sau khi Sưu thành tạm ổn định, Tuyết Thần đưa Từ Yên đến Mai Lâm an táng cạnh nương, sau đó mọi người quyết định an cư tại Sưu thành, hàng năm sẽ đến Mai Lâm ở hai tháng vào tháng dỗ của hai người. Họ cùng nhau mua một mảnh đất rộng rãi, xây một trang viên đặt tên là ‘Mãn Ý trang viên’, mọi người cùng nhau ẩn cư sống một cuộc sống an nhàn tự tại, không tranh không đoạt.

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: