Hoa nương Vương phi – Chương 11


Chương 11 : Ghen tuông vì yêu?

img_0425

“Nga, là vậy sao?” Dạ Linh Uyển thầm nghĩ, có lẽ Thần Thiên Quân Hoa đã biết trước Ngọc phi kia sẽ gây bất lợi cho nàng, xem ra việc nàng hành động quả nhiên không sai.

“Tử Yên, ngươi nói Ngọc phi là người như thế nào? Tại sao vương gia lại không muốn ta nhận thứ gì của nàng ấy?”

“Điều này… thưa vương phi, Ngọc phi là người Giang Nam, sáu năm trước trên đường lên kinh thành du ngoạn bị cường đạo chặn đường. Gia quyến bị giết hết cả, may nhờ có hoàng thượng và vương gia khi ấy xuất cung ngang qua cứu được. Từ lúc ấy thì được hoàng thượng mang vào cung sủng ái, phong làm Ngọc quý phi.” Tử Yên một hơi kể về xuất thân của Lâm Phương Ngọc cho Dạ Linh Uyển nghe.

“Vậy làm sao vương gia lại nói ta không được nhận đồ?”

“Điều này thuộc hạ không rõ lắm, nhưng năm đó Ngọc phi dường như có ý với vương gia nên…”

“Thì ra là ghen tuông,…nhưng ra tay như vậy thì quá ác độc rồi…”

“Sao, vương phi nói ra tay gì? Chẳng lẽ vương phi đã xảy ra chuyện gì?” Tử Yên vẻ mặt hoảng hốt nhìn Dạ Linh Uyển, nếu có chuyện vương gia trách tội thì nàng không gánh vác nổi mất.

“Không có gì, ta không sao. Vậy hoàng hậu thì sao? Hình như hoàng hậu và Ngọc phi không được hợp nhau cho lắm.”

“Hoàng hậu là còn gái của Vương thừa tướng, ông ấy là nguyên lão trong triều, từ thời của tiên hoàng, năm xưa có công cứu giá với hoàng thượng nên con gái của ông ấy khi nhập cung không lâu thì được phong làm hoàng hậu. Nhi tử của hoàng hậu là tam hoàng tử, hiện giờ là hoàng tử duy nhất của hoàng thượng.”

“Ra là vậy, được rồi Tử Yên, ta mệt rồi, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai chúng ta còn xuất cung.” Dạ Linh Uyển vươn vai ngáp dài, hôm nay quả là một ngày dài mệt mỏi. Nàng còn chuyện ở Tịch Linh Các chưa xử lý xong đâu.

“Nương nương, Thiên Quân vương gia đang ở ngoài chờ.” Tâm nhi nhẹ giọng nói lại với Lâm Phương Ngọc.

“Sớm như vậy?”

“Vâng ạ, nói là muốn đón vương phi…”

“Hừ…Thử xem khi nhìn thấy còn muốn ả nữa không. Ngươi mau đi gọi vương phi đến.” Ngọc phi ánh mắt ác độc nhìn Tâm nhi ra lệnh.

“Vâng nương nương, nô tỳ đi ngay.” Tâm nhi sợ hãi rối rít cúi đầu rồi chạy đi ngay.

“Ngọc phi, ta đến rồi, không cần đi gọi đâu, Quân Hoa đến rồi sao?” Dạ Linh Uyển ánh mắt sáng ngời bước vào. Cuối cùng thì nàng cũng được thoát khỏi nơi này.

Lâm Phương Ngọc nhìn Dạ Linh Uyển bình an vô sự không có việc gì thì trong lòng nghi hoặc.

“Muội muội, muội khỏe chứ, có chỗ nào không thoải mái không?”

“Sao nương nương lại hỏi như thế? Ta chỉ bị thương nhẹ ở mặt một chút, sẽ có chuyện gì chứ?” Dạ Linh Uyển ý vị hỏi lại.

“A, không có gì, chỉ là ta sợ muội muội không quen chỗ nên khó ngủ.”

“Nương nương đa tâm, hôm qua người mang đến Kim Diệp Thảo cùng Yên Hà Thảo, ta như nào còn khó ngủ được đây.” Dạ Linh Uyển không nóng không lạnh nhìn thẳng Ngọc phi trả lời.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Haha, chúng ta là tỷ muội tốt, ta lo cho muội là lẽ được nhiên thôi mà.” Lâm Phương Ngọc trong mắt chợt lóe lên một tia sáng rồi biến mất.

“Cảm ơn hôm qua nương nương đã chiếu cố, ta đi trước, Quân Hoa còn đang đợi ta, Tử Yên, chúng ta đi thôi.”

“Muội muội, nàng là?” Lâm Phương Ngọc nhìn nữ tử phía sau Dạ Linh Uyển đầy nghi hoặc, nàng ta là ai, vào đây lúc nào.

“A, nàng là nha hoàn của Quân Hoa cho ta, để hầu hạ vài chuyện cần thiết, tiến cung hôm qua theo ta lúc đã muộn nên nương nương không biết cũng phải.”

Lâm Phương Ngọc nhìn dáng Dạ Linh Uyển cùng Tử Yên bước đi mà trong lòng xao động.’ Nha hoàn của Quân Hoa đưa cho hôm qua sao, lẽ nào kế hoạch của nàng đã bị người đó biết rồi. Thế nào thì Dạ Linh Uyển cũng không thể giữ lại, về công về tư nàng đều muốn nàng ta biến mất.’

“Không sao chứ?” Thần Thiên Quân Hoa thấy Dạ Linh Uyển vẫn hoạt bát, tinh nghịch trong mắt hắn thì cảm thấy thả lỏng trong lòng. Hắn không biết đó là vì sao, nhưng đêm qua hắn chỉ sợ Ám đến không kịp, sợ nàng sẽ xảy ra chuyện gì…

“Không sao. Vương gia nhìn xem ta….” Dạ Linh Uyển còn chưa nói hết câu đã bị Thần Thiên Quân Hoa kéo lấy ôm vào trong lòng.

“Ta rất nhớ nàng.” Giọng nói nam tính trầm thấp truyền tới từ tai khiến cả người Dạ Linh Uyển cứng ngắc.

“Này…vương gia…” Dạ Linh Uyển định đẩy hắn ra, đùa sao, giờ còn muốn diễn kịch.

“Ngoan một chút, có người đang theo dõi.” Tiếng nói thầm thì cùng hơi nóng phả vào tai, Dạ Linh Uyển cả mặt đỏ bừng, động tác phản kháng cũng dừng lại.

Qua một lúc thì Thần Thiên Quân Hoa cũng thả ra, hắn nhìn người nào đó xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên thì hài lòng vô cùng.

“Đi thôi, về vương phủ.”

“Vâng.” Dạ Linh Uyển ngoan ngoãn bị dắt đi, ngơ ngác một hồi cũng về tới phủ vương gia.

“Đêm qua không có gì xảy ra chứ?” Thần Thiên Quân Hoa lạnh lùng hỏi Ám.

“Vâng vương gia, không có gì xảy ra.”

“Vương gia, ta có chuyện muốn nói, hôm qua kì thật đã có chuyện xảy ra trước khi Ám tới.” Dạ Linh Uyển sực tỉnh nhớ lại chuyện quan trọng cần nói liền đem hết mọi việc Ngọc phi làm với nàng nói lại cho Thần Thiên Quân Hoa biết. Chỉ là chi tiết nàng biết điều này nhờ đọc được trong sách ở Tịch Linh Các thì nàng không nói.

“Không ngờ còn có cách dụng độc kì diệu như vậy, Ngọc phi chỉ là nữ tử nơi thâm cung, như thế nào lại biết đến chuyện này?” Ám nói ra suy nghĩ của mình, và cũng là điều Thần Thiên Quân Hoa đang suy ngẫm trong lòng.

“Ám, ta có chuyện cần nói với vương phi, ngươi ra ngoài trước.” Thần Thiên Quân Hoa vẻ mặt thâm trầm suy nghĩ.

“Vâng, vương gia.”

“Uyển nhi, nàng có muốn nghe đầu đuôi của chuyện này không?”

“Vương gia, bây giờ không còn ở trong cung rồi…” Thế nên làm ơn đừng gọi nàng như vậy được không, gai hết cả người rồi đây.

“Ta đang hỏi nàng.” Thần Thiên Quân Hoa hờn giận không để ý đến vấn đề nàng vừa hỏi.

“Này, tất nhiên ta muốn biết. Vương gia, chẳng lẽ sau này nhỡ ta có chết cũng không biết tại sao, như vậy rất khó chịu.”

“Vậy ta sẽ nói cho nàng biết, nhưng trước tiên, ta biết nàng không phải chỉ là hoa nương bình thường ở Thanh Nhã Các.” Thần Thiên Quân Hoa vốn đã nhận ra nàng không bình thường khi động thủ cùng hắn ở suối nước nóng. Nàng có nội lực không tầm thường, lại thêm sự am hiểu về dụng độc như nàng vừa nói, một hoa nương ở kỹ viện làm sao có bản lĩnh như thế đây.

“Cái này…vương gia, ta không nói có được không?” Dạ Linh Uyển khó xử, vốn trước nay cũng không người nào biết nàng là chủ nhân của Tịch Linh Các, nàng biết nếu che giấu thân phận càng tốt, thì rắc rối cũng càng ít đi.

“Như vậy nàng muốn chết không minh bạch sao?” Thần Thiên Quân Hoa tựa tiếu phi tiếu liếc nhìn vẻ mặt nhăn nhó của nàng.” Hơn nữa…nếu nàng không nói, ta cũng sẽ truy ra. Đến lúc đó, nàng bí mật bị lộ, hơn nữa ta cũng sẽ không kể cho nàng biết chuyện hoàng cung. Nàng thật không muốn biết chuyện đó sao?”

Dạ Linh Uyển cắn môi suy nghĩ, hắn là vương gia, thế lực tất nhiên không nhỏ. Việc truy ra nàng có lẽ không khó khăn, nhưng nếu để hắn truy ra không phải nàng không nhưng không bắt được gà còn mất nắm thóc sao.

“Vậy…được rồi, vương gia, người có biết Tịch Linh Các không?” Dạ Linh Uyển nhắm mắt thở dài. Thôi đi thôi đi, dù sao nàng có lẽ cũng đã nằm trong tầm ngắm của vị Ngọc phi kia rồi. Vũng bùn này là Thần Thiên Quân Hoa kéo nàng xuống, vậy thì nàng sẽ dùng hắn là điểm tựa để khỏi chết đuối vậy.

“Tịch Linh Các? Nơi chuyên thu thập tin tức trong giang hồ, gồm cả dược y lẫn độc y, không thuộc chính cũng không thuộc tà trong giang hồ sao?” Thần Thiên Quân Hoa ý vị thâm sâu trả lời, trong lòng hắn cũng đã có sẵn dự đoán.

“Phải, ta chính là…chủ nhân của Tịch Linh Các.” Dạ Linh Uyển mở to ánh mắt sáng ngời nhìn vào người trước mắt.

“Thì ra ta đã được gặp Độc y nương tử Dạ Ảnh trong truyền thuyết.”  Lời Thần Thiên Quân Hoa mang đầy vẻ hờn dỗi.

“Ách, danh hiệu đó thật là…chê cười rồi, là giang hồ đồn lung tung thôi mà, haha.”

“Nghe nói nàng cùng Cung chủ Đông Thiên Phong của Phong Thiên Cung tình ý sâu đậm, dây dưa không rõ. Nên biệt danh Độc y trước đây được thêm vào hai chữ “nương tử”. À, nghe nói gần đây Đông Thiên Phong còn đang ở tại Tịch Linh Các.”

Dạ Linh Uyển nhìn vẻ mặt người nào đó càng ngày càng đen, ánh mắt liếc nàng cũng càng ngày càng lạnh liền rùng mình không thôi. Làm sao mà nàng lại cảm thấy trước mắt mình là một khối thuốc nổ cực lớn chứ.

“Không có, chỉ là…ách…haha, tin đồn, tin đồn thôi.” Dạ Linh Uyển cười khan, không ngừng nuốt nước miếng. Biểu hiện của vị vương gia này, không phải là thích nàng đấy chứ. Oahahaha, thích nàng sao, không thể nào.

“Vương gia…” Dạ Linh Uyển rón rén lại gần kéo kéo tay áo Thần Thiên Quân Hoa. Hứ, làm sao mà lại không chịu nhìn nàng chứ.

“Như thế nào?” Thần Thiên Quân Hoa vẫn không thèm để ý, trong lòng hắn đang có một vị chua, rất chua, đang làm tràn.

“Người như vậy, ta có thể hay không…hiểu là…người thích ta?”

“Ta…” Thần Thiên Quân Hoa sững người, nhìn đến tay nàng đang nắm áo hắn.Đúng vậy, hắn sao lại quan tâm chuyện của nàng với Đông Thiên Phong chứ.

“A…haha, ta chỉ đùa thôi, vương gia người đừng để ý.” Dạ Linh Uyển buông tay áo hắn ra, liên tục xua tay. Hứ, biết ngay mà, soái ca cũng không đến lượt nàng hưởng.

“Được, vì nàng muốn thế nên ta thích nàng.” Thần Thiên Quân Hoa thấy nàng bỏ tay ra thì giật mình, kéo nàng ôm vào trong lòng bá đạo tuyên bố.

“Cái gì chứ, sao lại nghe miễn cưỡng như thế, ta khi nào thì muốn vương gia…” Dạ Linh Uyển đang không ngừng giãy dụa, nhìn đến ánh mắt hắn đang nhìn thẳng nàng không chớp mắt thì cả người như bị niệm chú. Nàng không thể cử động, chỉ có thể nhìn khuôn mặt hắn ngày càng đến gần.

“Ta thích nàng… Đến giờ ta mới biết, thì ra nhất kiến chung tình là có thật.” Hắn thâm tình nhìn nàng mà thổ lộ lòng mình.

Dạ Linh Uyển vẫn còn bất ngờ không thôi liền hồi phục tinh thần đưa tay lên che môi lại. Hắn, hắn thế nhưng, thế nhưng…vừa mới hôn nàng. Oanh, khuôn mặt Dạ Linh Uyển đỏ bừng, thậm chí có thể thấy khói bay ra từ đỉnh đầu.

“Uyển nhi, Uyển nhi.” Thần Thiên Quân Hoa thấy nàng bất động không có biểu hiện gì liền lay động bả vai.

‘Ừm, ừm, e hèm. Được rồi. nàng là thiếu nữ hiện đại, chuyện này cũng không có gì, nhưng mà…Hắn làm nhanh quá đi, nàng còn chưa kịp cảm nhận nữa.’ Dạ Linh Uyển trong đầu không ngừng suy nghĩ.

“Uyển nhi, nàng có nghe ta nói không?” Thần Thiên Quân Hoa không hiểu nỏi, thế nào mà vừa mới đây đã phát ngốc rồi.

“Quân Hoa…” Dạ Linh Uyển ngại ngùng kéo kéo áo người nào đó.

“Làm sao thế?” Ân, ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong tay, tâm tình hắn quả thật rất thoải mái. Lại nhìn đến vẻ mặt ngại ngùng, xấu hổ của nàng, thật hiến hắn động tâm đâu.

“Cái kia…lại một lần nữa được không…”

Để lại bình luận

9 phản hồi

  1. Má ơi, TIếp nữa được ko???

    Like

    Trả lời
  2. Lam mỹ nhưn *cạp cạp*

    Like

    Trả lời
  3. @@
    sắc nữ >:P

    Like

    Trả lời
    • Ngọc Thủy Linh

       /  13/11/2013

      dự là đoạn kế tiếp bị khựng r các nàng ạ T.T mới viết tiếp để miêu tả cảnh “chuồn chuồn lướt nước” thôi mà ngại quá cơ >”<

      Like

      Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: